Chương 6[Bảo vật giang hồ]

1135165885151cc3fdl

Nơi đầu tiên hai người phải đến chính là đất Thục. Mục đích là tìm kiếm thần y tài giỏi và thần bí nhất gi¬ang hồ. Tương truyền, đan dược của ông có thể khiến người chết sống lại, người sống thành tiên. Viên đan dược đựng trong chiếc túi nhỏ đeo trên cổ Lãnh Vô Song cũng chính là do ông ấy điều chế ra. Đáng tiếc rằng ông ấy đã hoàn toàn bặt vô âm tín từ mười mấy năm trước. Lần cuối cùng ông ấy xuất hiện chính là ở đất Thục.

Cho nên, mục tiêu của hành trình lần này khá mơ hồ, mong manh. Mặc dù vậy, Ngũ Thập Lang vẫn cảm thấy vô cùng lạc quan, tay trái cầm táo, tay phải cầm lê, miệng cắn liên tục, cực kì hứng khởi. Chiếc xe ngựa cứ lắc lư hết bên này rồi lại bên kia, người đánh xe ngựa đến gần lúc xuất phát mới nói là chỉ đưa họ đi một chặng. Có lẽ do nhớ vợ thương con và gia quyến trong nhà nên ông ấy đánh xe rất nhanh.

“Quay lưng lại mà ăn!”.

Lãnh Vô Song trợn mắt, lạnh lùng chỉ vào Ngũ Thập Lang, nói: “Cô, ồn ào quá!” Bị chàng lườm một cái ớn lạnh, Ngũ Thập Lang lập tức ngậm miệng lại, nắm chặt nửa quả táo trong tay, tự nhiên chỉ muốn hét lớn. Một miếng táo nhỏ như dồng tiền cô chưa kịp nhai đã vội trôi tuột xuống, kẹt cứng ở cổ họng của cô, muốn ho lên không xong nuốt xuống cũng chẳng được. “Cứu mạng với, sắp xảy ra chết người rồi!”. Ngũ Thập Lang đưa tay ôm lấy cổ, nước mắt dầm đìa nhìn sang Lãnh Vô Song. “Phiền phức!”.

Đang nhắm mắt, Lãnh Vô Song đành mở mắt ra, tiến lại gần bên. Ngũ Thập Lang nắm ngay lấy tay của chàng, vốn dĩ là định chỉ cho chàng biết rõ miếng táo đang nằm kẹt ở chỗ nào trong cổ họng, nào ngờ Lãnh Vô Song đột nhiên lắc lắc cánh tay, thành ra bàn tay kia đáng lẽ phải sờ lên cổ họng của Ngũ Thập Lang đột nhiên rơi xuống, “hạ cánh” trúng… phần ngực hơi nhô lên của cô. Chỉ trong thoáng chốc, hai người đột nhiên đông cứng lại như tượng.

“Ưm… ưm…ưm”.

Ngũ Thập Lang là người đầu tiên bừng tỉnh lại, khuôn mặt đỏ bừng, mắt nhìn chằm chằm vào bàn tay đang đặt trước ngực mình, liên tục nuốt nước miếng. Trước khi mấy tiếng “ưm ưm” kia vang lên, bàn tay của Lãnh Vô Song vẫn đặt trên phần ngực của Ngũ Thập Lang, vẫn luôn ở đó, luôn luôn ở đó. Thông qua bàn tay, chàng còn có thể cảm nhận được nhịp tim mãnh liệt truyền ra từ lồng ngực cô.

Khuôn mặt chàng đột nhiên ửng đỏ lên, đôi mắt lộ rõ sự kinh ngạc, tập trung cao độ như đang chìm trong trạng thái ngồi thiền. Nghe thấy phản ứng của Ngũ Thập, Lãnh Vô Song bất ngờ bừng tỉnh khỏi mộng mị, toàn thân run rẩy, dáng vẻ như vừa trông thấy quỷ, phản ứng y hệt như gặp phải một đòn tấn công vô cùng dữ dội, đôi tay theo phản xạ đẩy về phía sau.

Cũng chính cú đẩy này đã giúp cho miếng táo trôi tuột vào phía trong cổ họng Ngũ Thập Lang. “Cứu mạng với!”. Trơn tuồn tuột, Ngũ Thập Lang bị Lãnh Vô Song đẩy cho một cái, bay vút từ trong xe ra phía ngoài rồi lăn lông lốc mấy chục vòng, tay trái cầm chắc trái táo, tay phải nắm chặt trái lê, lăn lộn vô cùng gi¬an khổ. Người đánh xe ngựa nghe thấy tiếng kêu thảm thiết liền quay đầu hỏi:

“Lãnh thiếu gia, xảy ra chuyện gì vậy?”

Lãnh Vô Song ngồi trong xe, trên mặt vẫn còn lưu lại nét ửng đỏ ban nãy, tay còn để nguyên chỗ cũ, ánh mắt thất thần nhìn vào bàn tay mình, nghe thấy câu hỏi của người đánh xe bèn trả lời: “Cô ấy, rơi khỏi xe rồi.” Người đánh xe ngay tức khắc tốt bụng tiếp lời: “Có lẽ là ngủ say quá nên lăn ra khỏi xe chăng?” Ngũ Thập Lang nằm lăn trên mặt đất, khuôn mặt đẫm lệ. Trên tay vẫn đang cầm chặt hai thứ quả kia. Lãnh Vô Song nhấc áo nhảy xuống, nhanh chóng bay tới, kéo lấy Ngũ Thập Lang, sắc mặt căng thẳng, nhìn từ trên xuống dưới, từ trái qua phải, xác định rõ không có bất cứ tổn hại nào, chàng không khỏi cảm thấy kì lạ, bèn lên tiếng hỏi: “Cô khóc cái gì?” “Trái lê bị đè nát rồi.”

Cô khóc đến chết đi sống lại chỉ vì lương thực bị lãng phí mà thôi

toàn thở phào nhẹ nhõm, Lãnh Vô Song bế bổng Ngũ Thập Lang lên, đi về phía xe ngựa. Nhìn thấy khuôn mặt tràn đầy nỗi nghi hoặc của người đánh xe đang đứng bên cạnh chàng liền cúi đầu xuống, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc dặn dò Ngũ Thập Lang đang nằm trong lòng mình: “Ngủ cho tử tế, đừng có lăn lộn linh tinh!” Ân cần, cặn kẽ, cứ như thể Ngũ Thập Lang thực sự ngã xuống xe ngựa vì đã ngủ quá say vậy. Người đánh xe phút chốc bàng hoàng tỉnh ngộ.

Ngũ Thập Lang không biết nói gì ngoài việc tỏ ra vô cùng khinh bỉ trước hành vi mở to mắt nói dối giữa thanh thiên bạch nhật của chàng. Trước ánh mắt vô cùng, vô cùng khinh bỉ của Ngũ Thập Lang, Lãnh Vô Song đương nhiên lựa chọn cách giả vờ như không thấy. Nhắm mắt, thở đều, ngồi thiền với vẻ mặt vô cùng thản nhiên, giả vờ đang ngủ gật như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Chỉ có điều, hàng mi động đậy không thôi đã hoàn toàn bán đứng chủ nhân của nó, biểu hiện rõ tâm trạng bất định của chàng lúc này. *** Khi xe đến trước cửa khách điếm, trời đã tối đen như mực. Thị trấn nhỏ này cực kì ít người, ngay đến một khách điếm cho ra hồn cũng chẳng có. Căn khách điếm duy nhất có thể chấp nhận được thì phòng ốc cũng cũ nát, ọp ẹp. Những thanh gỗ bị thời gi¬an ăn mòn đã chuyển sang màu ghi bạc, chiếc đèn lồng vốn dĩ phải có màu đỏ tươi cũng nhạt thành màu cam, bị bụi bẩn đọng két. Mỗi bước chân lên sàn nhà đều tạo nên những tiếng cót ca cót két.

Nhìn thấy có khách đến, ông chủ cũng chẳng thèm nhiệt tình đứng dậy tiếp đón. “Cho hai căn phòng thượng hạng!” “Không có”. Ông chủ khách điếm trả lời vừa nhanh vừa gọn. “Ở chỗ chúng tôi chỉ có phòng trọ lớn dùng chung mà thôi.” Tới đây ngủ trọ hầu hết là những đại hiệp hoặc lái buôn đang vội vã lên đường đến thị trấn tiếp theo nên thông thường, bọn họ chỉ tạm thời ở lại một đêm, không có bất cứ yêu cầu nào đặc biệt về chỗ ở hết.

Những người có điều kiện kinh tế hơn thì toàn nhanh chóng phi ngựa, không đến một canh giờ là có thể tới được thị trấn lớn hơn để được lưu lại trong các gi¬an phòng thượng hạng ở đó. Cho nên, khách điếm ở đây chỉ thiết kế những phòng trọ thông thường cho mọi người dùng chung mà thôi. Đứng sau lưng Lãnh Vô Song, Ngũ Thập Lang cau mày nhăn nhó thò đầu ra, nói chen vào: “Ta không muốn ở phòng chung, ở đó có rất nhiều chấy rận.” Ông chủ cười nhạt, chỉ vào con đường nhỏ trước mặt rồi nói:

“Hai người có thể tiếp tục lên đường, thị trấn phía trước vừa rộng lớn vừa sầm uất, khách điếm ở đó có phòng thượng hạng đấy!”

Lãnh Vô Song lạnh lùng nhìn sang ông chủ, lại vứt thêm một nén bạc nữa, nhanh chóng đưa ra giải pháp: “Chúng ta không ở căn phòng dùng chung. Chúng ta sẽ nghỉ tại phòng ngủ của ông.” Ông chủ khách điếm nhìn nén bạc trên mặt bàn rồi nhìn khuôn mặt lạnh như băng của Lãnh Vô Song, nghiến răng từ chối: “Không được!” Cứ nghĩ tới chiếc giường đầy chấy rận, căn phòng nồng nặc mùi ẩm mốc, Ngũ Thập Lang vô cùng lo lắng, vội vã rút kiếm ra, hét lớn:

“Ta muốn một căn phòng đơn, ta muốn được đi tắm…”

Thanh kiếm màu xanh trong tay cô hạ lên hạ xuống, chỉ thẳng vào ông chủ, nộ khí đùng đùng. Lãnh Vô Song lặng lẽ nhìn Ngũ Thập Lang dọa nạt ông chủ, không hề có ý định ngăn cản. Mặc cho Ngũ Thập Lang có dọa nạt đến mức nào, ông chủ khách điếm vẫn cứ lắc đầu quầy quậy. Ban đầu, ông rất lo ngại thanh kiếm đang chỉ về phía mình, nhưng rất nhanh sau đó, ông nhận ra rằng Ngũ Thập Lang chẳng hề có chút công lực nào cả. Sau khoảng một tuần trà, cuối cùng Lãnh Vô Song cũng mất hết nhẫn nại, lặng lẽ đi qua chỗ Ngũ Thập Lang đang la lối om sòm.

Chàng rút thanh kiếm của mình ra, thẳng tay xuất chiêu chém chiếc bàn trước mặt thành hai khúc gọn ghẽ và đẹp mắt. Sau đó, trước ánh mắt thất thần như gà gỗ của ông chủ quán trọ, chàng từ từ, chậm rãi, nhã nhặn cúi xuống nhặt nén bạc đưa thêm trước đó, đặt vào

trong ống tay áo của mình rồi lạnh lùng lớn tiếng ra lệnh:

“Ông, chuyển ra!”

Mang theo khí thế không thể chống cự, chàng cao ngạo ngầm tuyên bố: Nơi này đã thuộc địa phận sở hữu của Lãnh Vô Song! Lặng nhìn chiếc bàn bị chém đứt đôi, vết chém dứt khoát, đường kiếm sắc bén, ông biết ngay đây là một cao thủ võ lâm. Lần này, ông chủ khách điếm suýt chút nữa thì bật khóc thành tiếng, vội vã gật đầu lia lịa như gà mổ thóc. Tâm trạng của Lãnh Vô Song lúc này đột nhiên trở nên vô cùng vui vẻ, quay đầu qua nhìn Ngũ Thập Lang, gật gật dầu rồi đưa lời tán thưởng:

“Rút kiếm rất đẹp!”

Không biết chàng đang tự khen mình hay là thực sự khen ngợi Ngũ Thập Lang nữa. Nhìn chiếc bàn đã bị chém thành hai mảnh trên mặt đất rồi nghe lời khen ngợi có thể tạm xem là chân thành của chàng, lần đầu tiên trong đời cô cảm thấy, mẹ kiếp, thì ra trên thế gi¬an này, những lời mỉa mai lại có thể được nói ra một cách đầy cá tính như vậy! Quả nhiên là công tử Vô Song một chiêu có thể chém ngọn Hoàng Sơn thành hai mảnh. Nghĩ tới đây, đôi mắt sùng bái của Ngũ Thập Lang lại một lần nữa lặng lẽ hướng về phía công tử Vô Song. *** Căn phòng của ông chủ quán trọ quả nhiên rất sạch sẽ, gọn gàng.

Cả mặt sàn và trên bàn đều được lau dọn không dính hạt bụi nào. Ở trên cửa sổ còn treo một chiếc chuông gió, thi thoảng lại kêu lên những tiếng leng keng vui tai. Mỗi khi có người bước qua khu hành lanh bên cạnh phòng, chiếc chuông gió lại rung động theo. Ngũ Thập Lang nghịch chiếc chuông gió một lúc, sau đó nhảy bật lên giường. “Oa, chiếc giường này lớn quá!” Đây đích thực là một chiếc giường lớn, chiếm đến quá nửa diện tích căn phòng. Trên giường trải một tấm ga dày dặn, ngoài ra còn có một chiếc chăn lớn thêu hình những bông hoa mẫu đơn đỏ thắm, được gấp gọn ghẽ

. Trông thấy cái chăn, Ngũ Thập Lang mắt sáng rực lên, nhoài người tới, ôm chặt lấy nó rồi chét lớn: “Vô Song, không ngờ chiếc chăn này lại có màu đỏ rực rỡ.” Lãnh Vô Song khoanh tay trước ngực, mặt không biểu cảm nhìn vào Ngũ Thập Lang đang ôm chăn lăn đi lộn lại trên giường, nhìn cô chẳng khác nào một chú mèo con, trông đáng yêu vô cùng. Trong đôi mắt chàng bất giác lộ rõ nét cười rạng rỡ. “Ta cảm thấy hai chúng ta thật giống…”. Ngũ Thập Lang đột nhiên ngồi dậy, ánh mắt chứa chan ý tình, miệng cười tủm tỉm, nhìn về phía Lãnh Vô Song, thẹn thùng nói:

“Thật giống như đang trong thời kì tân hôn ý…”

“Không tin thì huynh xem đi, xem đi!”.

Cô kéo chiếc chăn ra khỏi giường, cầm hai đầu chăn giơ lên cho Lãnh Vô Song nhìn như thể đó là một bảo vật. Dưới ánh nến, chiếc chăn đỏ phản chiếu ra biết bao ánh hào quang lãng mạn. Khuôn mặt thoáng co giật, Lãnh Vô Song từ từ đưa tay lên, lặng lẽ rút thanh bảo kiếm phía sau lưng ra. Đột nhiên, nhanh như tia chớp, chiếc chăn màu đỏ mà Ngũ Thập Lang đang cầm trên tay ngay tức khắc bị chém thành hai mảnh. Sau khi đám bông gòn đã rơi rụng xong, Ngũ Thập Lang nhìn thấy Lãnh Vô Song khuôn mặt lạnh như băng, tay ôm chặt thanh kiếm, mím môi đầy tức giận, trong ánh mắt lại bộc lộ rõ sự thẹn thùng, xấu hổ. Hả? Hình như không phải đang tức giận…

“Vô Song, huynh đang thẹn thùng sao?”. Ngũ Thập Lang vứt chăn sang một bên, nhanh chóng chạy đến trước mặt Lãnh Vô Song. Chàng ngại ngùng quay mặt sang một bên rồi nói: “Im miệng!”. Đôi tai đỏ ửng lên, dưới dánh nến trông chàng lại càng rực rỡ, dáng vẻ vô cùng quyến rũ. “Đúng thật rồi, đúng vậy rồi!”. Cô hứng khởi nhảy nhót quanh người chàng. “Không ngờ huynh lại còn biết đỏ mặt, ha ha, đỏ mặt thật rồi này!” Khuôn mặt lại càng thêm đỏ rực, Lãnh Vô Song quay đầu qua, thẹn quá hóa bực, chàng quát lớn: “Lắm chuyện!” Nhìn thấy vẻ tức giận không thể tỏ hết được của Lãnh thiếu gia, Ngũ Thập Lang cảm thấy vui vẻ vô cùng, nhanh chóng xông tới chỗ chàng cùng một cái ôm thắm thiết.

Thật sự đáng yêu quá đi, đôi tai của chàng hồng hồng, hai bên má đỏ đỏ, thế mà giọng nói vẫncố tỏ ra lạnh lùng như không có chuyện gì, không ngờ Lãnh thiếu trang chủ cũng có lúc thẹn thùng, ngượng ngùng đến vậy. Lãnh Vô Song cau chặt đôi mày, đẩy Ngũ Thập Lang sang một bên. Đột nhiên, một luồng chân khí từ phía Đan Điền từ từ chạy khắp tứ chi, mang theo nỗi đau đớn, rát bỏng như muốn thiêu rụi cả lục phủ ngũ tạng trong cơ thể chàng. Khuôn mặt Lãnh Vô Song dần dần trở nên trắng bệch, tay bất giác đưa lên ôm lấy ngực, những giọt mồ hôi lớn không ngừng tuôn trên vầng trán. “Vô Song, huynh làm sao thế?”.

Ngũ Thập Lang nhận ra có gì đó không ổn, thu lại ý định xông tới ôm chặt chàng lần nữa, lập tức ngồi xổm xuống, nhìn Lãnh Vô Song: “Kiếm kiếp của huynh lại phát tác rồi hả?” Lãnh Vô Song không trả lời, loạng choạng men theo tường, di chuyển từng bước, từng bước một. Khó khăn lắm chàng mới đi tới được bên cạnh giường tay vừa buông ra khỏi tường, đã ngồi phịch xuống mặt giường. “Cô đừng làm phiền ta, cứ một mình chơi đi!”. Lãnh Vô Song ngồi xếp bằng trên giường, từ từ vận khí, luồng chân khí trong người lại càng di chuyển nhanh hơn, nỗi đau đớn bắt đầu lan tỏa khắp nơi trên cơ thể. Đột nhiên cổ họng tanh ngòm, chàng bất ngờ phun ra cả ngụm máu tươi.

Đến lúc này, Ngũ Thập Lang mới thực sự cảm thấy sợ hãi. Cô đứng nép trong góc tường, chẳng dám thở mạnh, chỉ sợ làm kinh động đến Lãnh Vô Song, khiến cho khí mạch của chàng càng thêm rối loạn. Sau khoảng một tuần hương, sắc mặt Lãnh Vô Song mới từ từ hồng hào trở lại, tuy môi vẫn còn nhợt nhạt, trên trán vẫn lấm tấm mồ hôi nhưng đôi mày nãy giờ vốn cau chặt lại đã dần dần giãn ra. “Vô Song, Vô Song, huynh có ổn không?”. Ngũ Thập Lang cắn ngón tay, không dám lại gần, chỉ sợ Lãnh Vô Song đã gặp phải chuyện gì bất trắc. Cô cứ nép người trong góc tường, hoảng hốt lên tiếng hỏi. Hàng mi của Lãnh Vô Song khẽ rung nhẹ rồi từ từ mở ra, ánh mắt lộ rõ sự mệt mỏi, rệu rã, cất lời:

“Ừm, trước mắt thì không có vấn đề gì.”

Nếu chưa phá được chiêu thức cuối cùng thì kiếm kiếp sẽ không thể nào biến mất hoàn toàn được. Nếu chàng cứ tiếp tục dùng nội lực của mình để vượt qua thì lần phát tác tiếp theo của kiếm kiếp càng khó mà không chế nổi. Bình thường, khi tập luyện Túy Nhược Lưu Vân, các vị tiền bối của Ngự Kiếm sơn trang đều chọn một nơi bí mật để bế quan lúc trải qua kiếm kiếp, thời gi¬an mất khoảng nửa năm, một năm hoặc lâu hơn nữa, nhưng sau cùng thế nào cũng vượt qua được. Còn bây giờ, vào lúc bản thân gặp nguy hiểm nhất, chàng lại ở ngoài sơn trang, cùng Ngũ Thập Lang phiêu dạt khắp nơi. Ngay chính chàng cũng không thể nói rõ được rốt cuộc tình cảm mình dành cho Ngũ Thập Lang là như thế nào nữa. Mỗi lần đi sâu vào tìm hiểu thì kiểu gì chàng cũng quy loại tình cảm kì lạ, khác thường này đơn giản chỉ là trách nhiệm của mình với Ngũ Thập Lang mà thôi.

“Liệu huynh có cần cởi y phục ra rồi nằm lên giường không?”. Ngũ Thập Lang thận trọng tiến lại gần, đưa tay ra định lau đi vết máu bên khóe miệng của Lãnh Vô Song. “Ta đi bốc thuốc giúp huynh nhé!” Lãnh Vô Song ngại ngùng quay đầu sang một bên để tránh bàn tay cô đang đưa tới, từ chối một cách thiếu tự nhiên: “Không cần!” Sau đó, chàng cầm lấy một nửa chiếc chăn đỏ bị chém khi nãy, ném xuống mặt đất. Ngũ Thập Lang thấy vậy liền hét lớn: “Không được, cơ thể huynh còn yếu, sao có thể nằm dưới mặt đất được chứ?” Lãnh Vô Song nhếch mày, tay nắm chặt lại, đưa ra trước miệng giả vờ ho hắng rồi nói:

“Thì tất nhiên là không phải để ta nằm mà.”

Ngũ Thập Lang nhất thời thẹn thùng, đưa lời do thám:

“Huynh không nằm chỗ này, lẽ nào là ta nằm hay sao?”.

Ngữ khí bộc lộ rõ là cô đang không mấy chắc chắn. Nước mắt không kìm được mà tuôn trào, dù cho cô có thô lỗ đến mức nào đi chăng nữa thì cũng là một thiếu nữ trẻ tuổi, xinh tươi cơ mà! Con người này tại sao một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có? “Ừm”. Hiện đã vô cùng mệtmỏi, Lãnh Vô Song khẳng định một cách ngắn gọn rồi rũ nửa chiếc chăn còn lại ra, nằm xuống ngủ luôn. Chàng thực sự không thèm quan tâm đến Ngũ Thập Lang nữa. Ngũ Thập Lang nhìn nửa chiếc chăn dưới sàn nhà, chán nản ngồi bệt xuống, đưa hai tay lên đầu, khổ sở suy tư. Sàn nhà lạnh như vậy, chiếc chăn lại nhỏ thế này, thời tiết cũng chẳng ấm áp gì, e rằng ngủ đến nửa đêm, cô sẽ chết cóng mất.

Thật chẳng công bằng chút nào! Tại sao một thân nữ nhi yếu đuối như cô lại phải nằm dưới sàn nhà lạnh giá chứ? Trong căn phòng này có chiếc giường lớn là vậy, Lãnh Vô Song lại nằm chưa đến một nửa, còn thừa rất nhiều chỗ trống… Hả? Một nửa chiếc giường? Ánh mắt đột nhiên sáng rực lên, Ngũ Thập Lang chợt cảm thấy vô cùng ngọt ngào. Chàng quả nhiên đã chừa lại một nửa giường cho cô. “Đáng ghét!”. Ngũ Thập Lang ôm chiếc chăn dưới mặt đất lên, dùng ngón tay ấn vào đầu Lãnh Vô Song, giọng điệu vô cùng e thẹn: “Huynh không biết là nam nữ thụ thụ bất thân sao?”

Lãnh thiếu gia bị cô ấn vào đầu, lập tức tỉnh giấc, cảm thấy tức giận đùng đùng, mặt áp vào giường, thân người cứng đờ lại, gân xanh trên trán nổi lên ầm ầm, bàn tay nắm chặt vào rồi lại thả lỏng ra, mãi mới kìm nén được ý định hất cô bay đi chỗ khác. Chàng nhắm nghiền mắt lại, không nói gì, tiếp tục giả bộ một mĩ nam đang chìm trong giấc ngủ. Ngũ Thập Lang đắn đo một hồi, cuối cùng cũng quyết định xong việc lựa chọn giữa mặt đất lạnh giá hay chiếc giường ấm áp. Tiếp đó, cô nhẹ chân nhẹ tay bước lên giường, nằm xuống và bắt đầu chìm vào giấc ngủ. Không lâu sau, Ngũ Thập Lang bắt đầu ngáy khò khò. Thỉnh thoảng, tiếng nghiến răng ken két lại truyền qua. Lãnh Vô Song muốn nhịn mà không thể nào nhịn thêm được nữa, tức mình trùm ngay chiếc chăn đang đắp lên đầu Ngũ Thập Lang. Người phụ nữ này thực sự quá đỗi ồn ào mà!

Sáng hôm sau… Ngũ Thập Lang cuộn tròn trong hai nửa chiếc chăn, xoay người nằm ngang giường, nằm đè lên cả người Lãnh Vô Song. Khuy cài áo của chàng bị tuột, để lộ ra bộ ngực săn chắc, trắng trẻo, thoắt ẩn thoắt hiện sau áo, nhìn cực kì gợi cảm. Khuôn mặt Ngũ Thập Lang thì đang áp chặt trên đó. Lúc tỉnh dậy, cô còn lau lau quệt quệt miệng theo thói quen, thành ra bao nhiêu nước miếng bôi bóng loáng cả phần ngực của chàng. Gân xanh toàn thân nổi hết cả lên, Lãnh Vô Song đưa tay đẩy mạnh mặt cô ra, tức giận trợn to đôi mắt với hai quầng đen lườm lườm. “Hả, Vô Song, tại sao huynh lại bị quầng đen ở mắt vậy?”. Ngũ Thập Lang tò mò chỏi. Lãnh Vô Song lại càng thêm tức, hàn khí phừng phừng, nhìn thấy cô đã hoàn toàn tỉnh dậy liền đưa tay ra đẩy mạnh cặp đùi đang quắp chặt lấy vùng eo của mình ra.

Sau đó, lặng lẽ cài chiếc khuy hôm qua bị cô giật ra. Không ngờ bản thân chàng có thể nhẫn nhịn được cô suốt một đêm trời. Nghiến răng ken két, ngáy to như sấm, mồm miệng nước miếng tuôn ra liên tục, điều đáng sợ nhất là nửa đêm đột nhiên xông tới, bật cười đầy tà ý, đầu óc chàng bị tiếng cười đó giày vò đến mức tê dại. Người phụ nữ thế này làm sao có thể là một nửa còn lại của chàng được chứ? Chắc chắn thanh kiếm Linh Tê đã nhận nhầm chủ nhân rồi! “Tránh ra!” Chàng đưa tay đẩy một nhát, Ngũ Thập Lang lập tức lăn xuống đất trợn mắt nhìn chàng với vẻ mặt vô cùng đáng thương. “Cho cô thời gi¬an một tuần hương, thu dọn hành trang cho tử tế, bắt đầu lên đường!” Lãnh Vô Song lạnh lùng lên tiếng, sau khi thắt xong hai thanh bảo kiếm đằng sau lưng, chàng đi thẳng ra ngoài mà không thèm quay đầu lại. Ngũ Thập Lang thoáng ngây người, sau đó nhanh chóng lấy lại hồn phách, cầm hành trang của mình rồi đi theo chàng. Phía ngoài cửa trống trải, tĩnh lặng, đừng nói đến xe, ngay cả một con ngựa cũng chẳng thấy đâu. “Vô Song, ngựa của chúng ta đâu?” “Không có.” Con đường phía trước còn dài vậy mà chàng chẳng thèm thuê lấy một chiếc xe ngựa. Hiệp sĩ kiểu này cũng giản đơn quá đỗi!

***

Hậu viện phủ họ Đoạn, bên cạnh hồ nước, Đoạn Thủy Tiên đại thiếu gia đang ngồi soi bóng mình dưới nước. Chàng vừa say ngắm dung nhan vừa than thở. Hai thanh kiếm bạch ngọc ở phía sau cũng lặng lẽ, ủ dột, chán nản y hệt như chủ nhân của chúng vậy. Hai tay chàng chống đầu suy tư, gương mặt sầu thảm, lặng ngắm nước chảy. Sau lưng chàng là một đám gia nhân, nô bộc mặt mày càng sầu thảm, ủ ê hơn. “Tại sao trên cuốn Gi¬ang Hồ Chí tháng này, ta vẫn phải xếp hạng ba?”. Chàng nghiến răng nghiến lợi hỏi. Những nô bộc đứng sau đưa tay ôm lấy miệng, cúi gằm đầu xuống. Lại thế rồi, lại thế rồi, một vạn câu hỏi tại sao của thiếu gia lại tiếp tục rồi… “Ta đã chịu thiệt thòi mặc đồ màu đen lâu như vậy rồi, lẽ nào người viết Gi¬ang Hồ Chí vẫn không nhận ra ta trông anh tuấn, đẹp trai hơn Lãnh Vô Song sao?” Không ai dám trả lời câu hỏi của chàng.

Kể từ khi trở về từ đại hội thưởng kiếm, ngày nào thiếu gia cũng mặc y phục màu đen, tay cầm chiếc gương đồng, liên tục đối chiếu dung nhan của mình với hình ảnh của Lãnh Vô Song trên bức họa. “Thiếu gia, có… có… có khả năng là…”. Người hộ vệ áo xanh đứng đằng sau lắp ba lắp bắp trả lời: “Là…là…là bởi vì…” “Bởi vì làm sao?” “Bởi vì phần lớn thời gi¬an thiếu gia đều ở nhà, tuần này chưa hề ra ngoài đường dạo phố ngắm hoa rơi hay đến ngồi bên cửa sổ trà lầu của chúng ta làm dáng, vậy nên, những cao thủ viết cuốn Gi¬ang Hồ Chí chưa có cơ hội chiêm ngưỡng dáng vẻ tựa tiên giáng trần của người ạ.

” Hả? Không ngờ là vì lý do này! Đoạn Thủy Tiên từ từ quay người lại, nguôi hết cơn giận, mỉm cười, vỗ vỗ lên vai của người hộ vệ áo xanh, chân hoan cất lời: “Chắc chắn là lý do đó rồi, ta đúng là không mấy khi xuất đầu lộ diện vậy nên cứ mãi uất ức đứng vị trí thứ ba.” Nhìn thấy thiếu gia nhà mình cười rất vui vẻ, đám nô bộc đứng sau lưng như trút được gánh nặng trong lòng. Bọn họ nhanh chóng a dua theo: “Thiếu gia, người đúng là quá trầm lặng…” “Dạ dạ, đúng vậy, thiếu gia của chúng ta thực sự vô cùng khiêm tốn. “Thiếu gia nhà chúng ta đáng ra phải xứng danh thiên hạ đệ nhất mĩ nam ấy chứ!” Tiếng khen ngợi không ngừng vang lên, trái tim của Đoạn Thủy Tiên cũng theo đó mà sảng khoái, rạo rực hơn hẳn, chàng đưa tay rút chiếc gương đồng ra, mãn nguyện hất tóc sang một bên, ngắm nghía dung nhan. Đột nhiên, chàng giơ tay lên đầy phong độ, bàn tay từ từ nắm lại thành quyền. Thiếu gia vừa ngầm ra hiệu, tất cả tiếng khen ngợi ồn ã lập tức im bặt.

“Mọi người biết như vậy là được rồi, đừng có truyền những lời này ra bên ngoài đấy!”. Đoạn Thủy Tiên dặn dò, dáng vẻ trầm lặng, ưu tư. “Ta biết người trong sơn trang chúng ta đều thật thà, đôn hậu, không bao giờ biết nói dối, thế nhưng, các ngươi cũng phải biết một điều, hiện thực bao giờ cũng tàn khốc, kiểu gì cũng sẽ có những kẻ có dã tâm, ghen tị trước dung mạo của ta. Cho nên, để đạt được danh hiệu đệ nhất mĩ nam lần tới trên Gi¬ang Hồ Chí, mọi người phải đảm bảo giữ bí mật đến cùng đấy!” Tất cả mọi người đều im bặt. Thầm lặng, không nói bất cứ lời nào… Nhìn thiếu gia nhà mình không ngừng tạo dáng điệu đà, ai nấy trong lòng nhất thời trào dâng xúc cảm.

* * *

Nói người trong sơn trang thật thà đôn hậu cũng không ngoa, có điều, đó chỉ là những người mới vào làm mà thôi, chứ sau bao nhiêu năm ở lại trong trang, đi theo phục dịch thiếu gia Đoạn Thủy Tiên, chắc chắn da mặt ai cũng sẽ dày như tường thành, cho dù nỗ lực phơi nhiều ngày dưới ánh mặt trời thì cùng lắm cũng chỉ bong được lớp da ngoài cùng mà thôi. “Ta đã quyết định rồi!”. Đoạn Thủy Tiên nắm tay lại lần nữa liếc sang nhìn mọi người. “Ta phải xuất trang, đi tìm Lãnh Vô Song – kẻ đang giữ vị trí đệ nhất mĩ nam trên giang hồ để thách đấu” “Thiếu gia, có cần dặn cửa hàng hoa nhà chúng ta tích trữ hoa tươi trước không ạ?”. Nô bộc A lập tức nhận ra thời cơ buôn bán sắp tới. Đoạn Thủy Tiên lắc đầu, thái độ vô cùng nghiêm túc trả lời: “Không, lần này bảo người hâm mộ hãy tung bánh rán vừng, bánh bao nhân đậu đỏ đi!” Bánh rán vừng, bánh bao nhân đậu đỏ ở Thiên Hương lầu nhà họ Đoạn đã bị ế ẩm gần tháng nay, không kêu gọi mọi người tung lên thì làm sao có thể thúc đẩy doanh số bán hàng của Đoạn gia thêm được chứ? Tất cả các nô bộc lập tức cảm thấy bội phục thiếu gia của họ vô cùng, cho nên mới nói, không phải chủ nhân nào cũng có khả năng quan sát nhạy bén như thế. Vậy được thôi, chủ đề dạo phố ngắm cảnh lần này sẽ là… tung bánh rán vừng, bánh bao nhân đậu đỏ!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s