Chương 9 + Chương 10[Dã vương phi giáng trần]

c539c71190ef76c6a307866d9d16fdfaad516786

Chương 9

“Mau mau mau! Tìm kỹ a!”

Chỗ vui chơi hoàng kim cốc một mặt phong tỏa tin tức, một mặt phái ra rất nhiều nhân viên an ninh toàn bộ giải cứu cô nữ sinh trung học rơi xuống vách núi. “Xem thế này vừa khéo, nghe nói người gặp nạn chính là người nhà của nhân vật nổi tiếng nha! Các nhân viên an ninh vừa tm ngời vừa trò chuyện.

“Đúng vậy a! Nghe nói là con cưng của tổng giám đốc tập đoàn Đinh Thị nha, nha! Sai rồi, trước đó không lâu vị trí tổng giám đốc tập đoàn Đinh Thị mới do Đinh Kiếm Thư đảm nhận, vậy tính ra là người anh cả gặp nạn.”

“Ôi mẹ nó! Xem thế này là phong tỏa không được tin tức này rồi, cô gái gặp nạn này là thiên kim đại tiểu thư nha!”

“Đúng vậy! Nếu nh c y c một chút sơ xuất……” Một nhân viên an ninh không khỏi rùng mình.

“Thế nào  a?”

“Tôi thấy chúng ta mau chăm chỉ tm, nếu không thì…… Nếu nh Đinh Kiếm Bác phá hủy chỗ vui chơi Hòang Kim Cốc, chúng ta phải ăn không khí rồi.”

“Nói rất đúng, mau!”

Về  phương diện khác, bạn học của Đinh Kiếm Thư và  các thầy cô giáo gia nhập vào hàng ngũ cứu viện.

“Hu…… Làm sao bây giờ, Kiếm Thư từ một nơi cao như vậy ngã xung…… Không chết cũng còn lại nữa cái mạng……” Bạn học của Đinh Kiếm Thư vừa khóc vừa tìm.

“Làm sao có thể xảy ra chuyện như vậy?Cũng đừng gây ra án mạng mới tốt….”Một giáo viên trách móc.

Ở đáy vực, có một dòng suối, có bụi cây cỏ dại nơi ấy, muốn từ trong bụi cỏ cao hơn so với người thực sự là không dễ dàng để tìm thấy bóng dáng một ai đó, hơn nữa sắc trời càng lúc càng tối sầm, âm u u ám cũng hết sức kỳ quái.

Lúc này——

“Này—— mọi người mau tới a! Tìm được rồi, tìm được rồi!” Trong một góc xa xa ở đáy vực nào đấy, có người kêu.

“Thật không?”

Một đại? Toàn bộ người tuôn đến cái góc có phát ra tiếng kia, bảy miệng tám lời hỏi:

“Thế nào? Sống hay chết?”

“Bị thương thế nào? Còn có cứu được hay không a?”

Lúc mọi người đến thì tất cả đều trợn mắt há hốc mồm mà nhìn thấy Đinh Kiếm Thư an toàn nằm ở trên giường cỏ, đã quên trước tiên nên xác nhận thử xem sống chết, chỉ xô đẩy đoán:

Đây là chuyện gì xảy ra? Cô ấy thực sự chính là cô gái rơi xuống vách núi? Không thể nào? Cô gái trước mặt này rất giống mỹ nữ từ trong bức họa thời cổ đi ra, từ đầu đến chân tất cả đều là trang phục quý tộc thời cô đại!

“Phải…… Đúng là Kiếm Thư! Sẽ không sai! Thật sự là bạn ấy!” Giang Lị Linh bạn học của Đinh Kiếm Thư mất một lúc lâu mới nhận ra được.

“Đúng…… Đúng vậy, là Đinh Kiếm Thư! Mọi người đừng ngẩn ra a, mau cứu người, mau cứu người!” Giáo viên của Đinh Kiếm Thư cũng nhận ra được. “Mau! Cô ấy còn sống……” Nhân viên an ninh vội vàng cứu giúp.

~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

“Uhm……” Đinh Kiếm Thư thân ngâm, từ từ tỉnh lại.

“Kiếm Thư! Con không sao chứ? Có chỗ nào khó chịu hay không?” Bà Đinh lo lắng hỏi, bà ngồi ở mép giường của con gái, căng thẳng mà nắm tay con gái.

“…… Mẹ?” Vẻ mặt của Đinh Kiếm Thư chồng chất nghi hoặc, trong đầu hỗn loạn về địa lý không có một chút đầu mối, đầu đau thắt, cảm giác vô lực cuốn lấy cô, cô vừa mệt lại vừa chán nản cũng không muốn ngủ. “Làm sao con……”

Đinh Kiếm Thư nhìn chung quanh bốn phía, đập vào trong mắt chính là màu tím nhạt gắn liền với căn phòng, đây—— đây là căn phòng của cô sao? Không phải là cô ở chỗ vui chơi hoàng kim cốc sao? Về đến nhà khi nào vậy? Kỳ lạ……

Thấy vẻ mặt ngỡ ngàng không tin của con gái, bà Đinh quan tâm nói:

“Nha đầu này, sao lơ là không cẩn thận như thế? Lại rơi xuống vách núi, may mà kỳ? mà không có gì đáng ngại, bằng không, nếu như có một chuyện không hay xảy ra, con bảo cha, mẹ nên làm thế nào cho phải?

Bà Đinh lập tức chặn lại nước mũi chặn lại nước mắt nói, nhớ lại lúc vừa mới nhận được tin tức con gái rơi xuống vách núi thì lại làm cho bà té xỉu ngay tại chỗ, cho đến khi con gái yêu được đưa về an toàn, bà vẫn còn vô cùng lo sợ.

A! Đinh Kiếm Thư nghĩ tới, đích xác là cô trượt chân rơi xuống vách núi, thế nhưng, không phải là cô an toàn mà về nhà rồi sao?

“Mẹ! Con không sao rồi, đừng lo lắng, là con không tốt được chưa, mẹ đừng khóc a, như thế này cha trông thấy lại sẽ chuyện bé xé to, cho các anh thấy lại càng không được!”

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến! Cha và các anh trai của Đinh Kiếm Thư toàn bộ chen chút đi vào, lần lượt gọi:

“Kiếm Thư tỉnh chưa?”

Căn phòng vốn là im lặng liền náo nhiệt lên.

Xong rồi! Toàn bộ đến đông đủ rồi.

Vừa nghĩ tới việc bảo vệ và quan tâm quá mức của người nhà, Đinh Kiếm Thư liền thầm than khổ, bên tai của cô đừng nghĩ là có được một khắc yên lặng. Aiz! Những người này……” Cha, các anh, các người không đi làm việc, toàn bộ ngâm mình ở đây với con mà được sao? Coi chừng công ty đóng cửa.”

“Hắc! Nhóc con, mới có chút tinh thần liền bắt đầu làm tổn thương người a! Anh mở một trăm hai mươi trung tâm, muốn tập đoàn Đinh Thị sụp đổ cũng không dễ dàng như vậy.” Anh cả của Đinh Kiếm Thư – Đinh Kiếm Bác nói.

“Đúng vậy, trước tiên lo lắng chính mình rồi nói sau, thiếu chút nữa làm cho cả nhà bị hù chết!

Đinh Kiếm Thư le le lưỡi. “Cũng không phải là em cố tình a! Em là người bị hại nha!”

“Nói rất đúng, chúng ta dứt khoát phá hủy chỗ vui chơi hoàng kim cốc thế nào? Ông Đinh nói. Con gái bảo bối của ông lại bị rơi xuống vách núi gặp phải đáng sợ này, tất cả đều là chỗ vui chơi hoàng kim cốc làm hại.

“Cha, quá nghiêm trọng phải không?” Đinh Kiếm Thư không dám gật bừa.

“Anh còn cho rằng quá nhẹ chứ!” Anh ba nói.

Đinh Kiếm Thư trầm tư một hồi, đột nhiên đưa ra một yêu cầu. “Cha, chúng ta mua lại chỗ vui chơi hoàng kim cốc có được không?”

“Mua nó? Tại sao?” Tất cả mọi người đều tràn đầy nghi hoặc đồng thanh hỏi.

Nhất thời Đinh Kiếm Thư á khẩu không trả lời được, nhưng, ánh mắt của cô là kiên định như vậy.

Đinh Kiếm Bác cảm thấy em gái khác thường, anh trầm tư một hồi, nói: “Cha, chúng ta có thể mua lại nó.”

Đinh Kiếm Thư cười cười biết ơn đối với anh cả.

“Được rồi, chỉ cần Kiếm Thư vui vẻ, có cái gì không được, huống chi chỗ vui chơi hoàng kim cốc rất có triển vọng, đáng giá đầu tư.”

“Tại sao em muốn mua lại chỗ vui chơi hoàng kim cốc?” Đinh Kiếm Bác hỏi.

“…… Tại sao? Em cũng không biết, chỉ cảm thấy nếu đã bị các anh phá hủy, chi bằng mua lại, em thích sông núi nơi ấy.” Đinh Kiếm Thư như nghĩ tới cái gì đó nói.

Tất cả mọi người nhìn nhau, một lòng lưỡng lự bất an, là lạ ở chỗ nào nhỉ? Bọn họ có nên hỏi bộ trang phục trước đó Đinh Kiếm Thư mặc là thế nào?

Nhìn thấy Kiếm Thư bởi vì mệt mỏi mà lại đi vào mộng đẹp, vẻ mặt u sầu và không giải thích được đau khổ thực làm cho bọn họ đau lòng. Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Chỉ đơn thuần là rơi xuống vách núi, làm cho một người có một sự thay thổi lớn như vậy? Kiếm Thư cởi mở là đi đến nơi nào rồi?

Còn có một bức tranh cổ được một người tên là Tư Mã Văn Khúc phái người đưa tới, thì có dính dáng gì chứ? Trong một ngày ngắn ngủn lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.

Đinh gia bị sự nghi ngờ bao phủ gạt bỏ không đi……

~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

“Ưng…… Ưng Vương…… Tha mạng a! Vi thần là bị oan a!”

“Vương…… Vương Thượng…… Xin tha mạng…….”

Cha con quan đại thần sợ tới mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, toàn thân run cầm cập mà quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, thượng triều? Ánh mắt của tất cả quan lại lạnh đến bắn chết cho con bọn họ, nhất là Thiên Ưng Thập Nhị Kiệt bên cạnh Mạc Kế Nghêu, vẻ mặt lãnh huyết vô tình dáng vẻ rất là làm người ta sợ hãi.

Nhưng, có ai so được với bi phẫn lẫn lộn của Mạc Kế Nghêu? Môi mím chặt, đôi mắt đỏ ngầu, lạnh lùng mà nhìn chằm chằm cha con người chuyên làm chuyện xấu quỳ ở dưới đất xin tha thứ, tản ra đằng đằng sát khí, giống như một tử thần ngồi ở trên cao, thưởng thức nỗi sợ hãi của con người sợ chết và lo sợ.

Mạc Kế Nghêu dùng tay ra hiệu, lập tức có hai người thị vệ mang Hoa Lạc Vân điên điên khùng khùng lên điện.

Mà Ô Lỗ quốc vương sớm đã nhẫn tâm mà phân rõ ranh giới cùng nàng, bỏ chạy về nước tránh đầu gió, mỹ nữ so với tánh mạng, tất nhiên là Hoa Lạc Vân bị hy sinh rồi! Chỉ trách nàng sinh ra nhiễu loạn này, nói đùa! Mưu sát ái phi của Ưng Vương, hơn nữa bởi vì Hoa Lạc Vân bị điên, vậy hắn còn muốn nàng để làm gì?

Hoa Lạc Vân vừa thấy được hai cha con quan đại thần, liền bắt đầu thét lên la hét:

“A—— lão tặc chết tiệc nhà ngươi! Bán đứng ta, muốn đem ta diệt khẩu! Tiện nhân đáng ghét, cũng không cân nhắc hai cân của chính mình, hừ! Mà lại vọng tưởng cùng ta cướp đoạt ngai vàng Ưng Phi…… Ha ha ha…… Ha ha ha…… Cười chết người rồi! Lão đầu chết tiệt ngươi đây còn ý đồ mưu phản! Muốn làm Ưng Vương? Kiếp sau cũng đừng vọng tưởng! Hừ! Chết tiệt! Hai người các ngươi toàn bộ đáng chết! Không được cùng ta cướp……” Trước cung điện Hoa Lạc Vân chỉ vào cha con quan đại thần chửi ầm lên một phen, lại chạy về phía trước liều mạng mà kéo sống kéo chết kiêm cấu hai cha con bọn họ, lúc thì thất kinh chĩa vào quan đại thần; lúc thì thét lên sẽ lấy mạng Kiều Kiều, ba người nháo thành một cục, cũng mau chóng đánh thành một cục.

Vẻ mặt của Mạc Kế Nghêu cũng không có thay đổi thêm một chút biến hóa nào, chỉ thủ thế, ba người đánh thành một cục lập tức bị dẫn đi—— xử quyết!

“Không…… Không, A—— ta không muốn chết! Ta bị oan——”

Ngoại trừ Hoa Lạc Vân bị điên vẫn còn không cam chịu mà đánh đá, hai cha con quan đại thần sợ hãi hét lên.

Mà Mạc Kế Nghêu ngay cả chau mày cũng không có, lạnh lẽo hờ hững nói: “Thừa tướng, bổn vương lệnh cho ngươi phong tỏa toàn bộ kinh tế, giao thông của Ô Lỗ quốc ba tháng.”

“Thần, tuân chỉ.”

~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

Mạc Kế Nghêu đứng ở vách đá xem mặt trời mọc, nhìn chăm chú chằm chằm vào đáy vực, trong đầu hiện lên cảnh ái thê biến mất ở trước mắt của hắn, dường như từ một khắc nàng bắt đầu biến mất, tim của hắn liền mất theo đó, mà ngay cả tính mạng của hắn cũng giống như bị hút hết sinh lực.

Hóa ra, hắn yêu Đinh Kiếm Thư tình yêu sâu sắc tựa như biển vậy, thậm chí còn hơn tính mạng của hắn! Chỉ cần có thể làm cho nàng bình an mà trở lại bên cạnh hắn, cho dù muốn hắn giơ kiếm tự vẫn cũng tuyệt không chần chờ!

Nhưng, Mạc Kế Nghêu tuyệt đối không bỏ cuộc.

Hắn từng nói qua với Đinh Kiếm Thư, cho dù nàng đến chân trời góc biển, hắn cũng sẽ tìm nàng về.

Mạc Kế Nghêu ngữa đầu nhìn trời, thì thào tự nói với mình:

“Có lẽ thật sự có quỷ thần tồn tại, hoặc giả Thư thật sự là đến từ thiên giới…… Cũng có lẽ là nàng đến từ cái gọi là ‘tương lai’, bất kể như thế nào, ta không thể không tìm Thư về.”

Trời xanh khoác tàn hà, một? Diều hầu đang bay lượn trên bầu trời, tiếng chim ưng hùng dũng vừa bi phẫn lại vừa ngạo bá, giống như ứng tiếng với Mạc Kế Nghêu đang đứng lặng im ở vách đá. “Ngươi có nghe thấy không? Đem Thư trả lại cho ta—— trả lại cho ta!” Mạc Kế Nghêu hướng về phía bầu trời vung mạnh không quyền, trút ra đau xót trong lòng khó mà kiềm nén. “Cho dù ngươi không trả lại cho ta, ta sẽ tự mình đi tìm nàng về! Thần kia! Thần kia——”

Ta sẵn lòng tin tưởng quỷ thần tồn tại, xin người giúp ta đi! Giúp ta bay qua khoảng cách thời không huyền bí kia……

Mạc Kế Nghêu khẩn cầu, hắn nguyện ý lấy tính mạng đi đánh cuộc một cuộc.

~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

Đinh Kiếm Thư chảy nước mắt tỉnh lại.

Trong mộng trải qua một cảnh vừa hôn phản phất dường như của chính mình, sâu sắc như vậy, rõ ràng như vậy, còn có cô và người chồng thật lòng yêu nhau—— Mạc Kế Nghêu.

Cô có thể nói rằng đây không phải là một giấc mộng sao? Trong mộng, tại nơi cổ đại trong thời không sinh hoạt hơn nữa năm, nhưng, lại chỉ là cô ngủ mê man gần một ngày một giấc mộng mà thôi a! Bây giờ ở Đài Loan chính là mùa đông, mà ở cổ đại cũng đã mùa hạ rồi, ở cổ đại có thể có được hết thảy, trong cuộc sống hiện thực của cô cái gì cũng không có, cho dù Đinh Kiếm Thư không muốn thừa nhận nhiều hơn nữa thì nó chỉ là giấc mộng Nam Kha cũng không còn biện pháp, bước đi của cô vẫn theo sự thật cuộc sống mà đi, hoàn cảnh trong một ngày nhưng trong trí nhớ lại có được hơn nữa năm. Là mộng sao? Nếu mà nói không phải trong mộng, nên giải thích gặp gỡ hư hư thật thật như thế nào đây chứ? Nhưng, lòng của của cô, linh hồn của cô lại thâm sâu mà chân hãm sâu vào bùn, sa vào ở trong mộng kia vào trong cuộc tình khắc cốt ghi tâm.

Đinh Kiếm Thư xuống giường, đi đến phía trước cửa sổ, kéo rèm cửa sổ ra vốn là cách ly khung cảnh trong ngoài, ngoài cửa sổ mưa phùn đang bay lất phất, bầu trời màu xám tro có vẻ như không khí trầm lặng, mưa bụi kia là giống như trong lòng của cô gạt không đi phiền muộn cùng đau lòng, lại thêm hai hàng lệ trong suốt như buông xuống ở trên má.

“Cái gì đây? Tại sao tôi phải chịu loại dằn dặt này? Tại sao phải vì thần tình yêu đả thương khóc? Mộng là thật? Mộng là thật sao? Chẳng lẽ nhất định tôi phải khổ sở cả đời? Ai tới nói cho tôi biết a?” Đinh Kiếm Thư thất vọng mà té ngồi ở trên thảm, hết thảy chân thật như thế, cô không thể cho rằng nó chỉ là một giấc mộng.

Vì muốn làm dịu tâm tình, Đinh Kiếm Thư dùng điều khiển từ xa mở âm hưởng, giọng hát vừa tươi đẹp lại vừa thương cảm tuôn ra, há lại đoán lại là một bài chạm nỗi đau của cô, ca khúc——

Ah~~~ Em mơ người mơ màng ở mây núi

Mơ anh nhẹ nhàng ôm em như xưa

Cho dù trăng tròn trăng khuyết

Cho dù lòng em đã vào thu

Đối với em vĩnh viễn nhớ không bao giờ quên……

(Đây là bài Lời Nói Thì Thầm do Thái Hạnh Quyên trình bày, Bạn có thể nghe ở đây http://chiasenhac.com/mp3/chinese/c-pop … .html)

……bài hát này quả thực là đem tất cả tâm sự của cô tất cả đều tiết lộ ra ngoài rồi, hại cô ngoại trừ che mặt khóc nức nở ra, phản ứng gì cũng trở thành dư thừa.

“Nghêu…… Nghêu…… Nghêu a…”

Đinh Kiếm Thư khóc không thành tiếng mà gọi, dường như trong mộng khẽ gọi tên một người đàn ông. Nhưng, hiện tại cho dù cô xé vở cổ họng mà điên cuồng gào thét, Mạc Kế Nghêu cũng sẽ không xuất hiện ở trước mặt của cô.

Nói nó là mộng, Đinh Kiếm Thư không tin, cô vốn là như thế mà yêu Ưng Vương của cô, Mạc Kế Nghêu của cô. Cùng hắn từ biệt, lòng của cô cũng theo đó mất rồi; nếu không phải mộng, vậy hết thảy lại nên giải thích như thế nào đây? Trong lịch sử không có Ưng Cốc, cũng không có triều Thiên Ưng Vương a!

“Kiếm Thư, sao khóc thành ra thế này? Sắc mặt tái nhợt như thế……” Bà Đinh vừa vào phòng thì nhìn thấy con gái Đinh Kiếm Thư khóc ngã xuống đất ở trên thảm, quá đau lòng mà đỡ cô ấy đến nằm trên giường.

“Mẹ…… Con cho mẹ biết một chuyện……”

Đinh Kiếm Thư cô ấy đem cuộc sống nữa năm ở Ưng Cốc từng chút từng chút toàn bộ nói cho mẹ. Nói với mẹ là cô ấy yêu một người đàn ông như thế nào, và người đàn ông kia lại yêu cô ấy ra sao.

Thấy biểu hiện cảm xúc của con gái đang nói ra một đoạn này tựa như ảo mộng tình yêu, có yêu kiều giận dữ, ngọt ngào, có tình cảm nồng nàn, chân thực, tất cả trông có vẻ tất hạnh phúc mỹ mãn; song, câu chuyện kết thúc, con gái và người chồng yêu thương nhất chia lìa trên mặt của cô là một bộ đau lòng bi thương muốn chết, nước mắt cũng bổ nhào mà trượt xuống. Thân là người mẹ, thấy con gái đau khổ như vậy, cả trái tim của bà Đinh cũng bị nhéo đau đớn, Đinh Kiếm Thư chính là da thịt trong tim của bà a.

Bà Đinh thật sự không thể chịu nổi cô con gái tuyệt vọng như vậy, như thể cuộc sống đã mất đi ký thác, bà thực sự sợ cuộc sống sau này của Kiếm Thư phải trải qua như cái xác không hồn, Kiếm Thư mới mười tám tuổi mà thôi, đời người còn có một chặng đường thật dài phải đi, cũng không thể để cho Kiếm Thư suốt ngày lấy nước mắt rửa mặt mà trải qua quãng đời còn lại chứ? Con gái gặp phải loại sự tình này, làm mẹ nên an ủi thế nào cho phải đây? Mà ngay cả bà cũng bán tính bán nghi, nếu như không có tự mình trải qua một cuộc chân tình, đả kích về sinh ly tử biệt há có thể lại bị tổn thương sâu như vậy, nặng như vậy?

Bà Đinh liên tưởng đến bộ hoa phục trang phục cổ bà cất dấu cẩn thận.

Chẳng lẽ cái này lại ám chỉ gì đó sao? Chẳng lẽ Kiếm Thư———

Xuyên qua thời không? Nhưng, có thể sao? Ở trong một ngày ngằn ngủi? Làm sao có thể?

Thế nhưng lại nên giải thích như thế nào về phản ứng của Kiếm Thư và bộ hoa phục, bức cổ họa huyền bí?

Bà Đinh cũng theo đó sinh lòng nghi vấn, trong đầu bỗng nhiên hiện lên một nhân vật — Tư Mã Văn Khúc.

Có lẽ người này biết cái gì đó!

“Kiếm Thư, con có biết một người tên Tư Mã Văn Khúc?” Bà Đinh đột nhiên nói.

“Tư Mã Văn Khúc……” Đinh Kiếm Thư hồi tưởng từ từ nhớ lại nhân vật thần bí Tư Mã Văn Khúc này, còn có bữa nói chuyện mấu chốt kia của ông.” Đúng rồi, nhất định ông ta có thể giải thích hết thảy chuyện này, ông ta nhất định có khả năng! Mẹ, mau phái người đi tìm ông ta.” Đinh Kiếm Thư kích động mà kéo tay của bà Đinh.

“Được…… Được, đừng nóng vội, mẹ lập tức phái người đi tìm.”

Há lại biết, gần như lục lọi khắp mọi ngóc ngách của Đài Loan, cũng tìm không thấy người này.

~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

Thời gian qua mau, chớp mắt một cái một tháng đã trôi qua rồi……

Đinh Kiếm Thư bất chấp sự phản đối của người nhà, tới trường học đi học như thường lệ, bề ngoài là một cuộc sống bận rộn của học sinh cấp ba, vì lên đại học mà suốt ngày ôm theo sách dồn sức gặm, mà tim của cô?

Có lẽ là trống rỗng, có lẽ là đã chết, nếu không phải ép buộc bản thân dốc sức học tìm kiếm một công việc để làm, Đinh Kiếm Thư đã sớm sụp đỗ rồi.

Có lẽ là đem mình ép quá chặt, đè nén là quá sức, lại thêm sự khác biệt lớn trong cơ thể của cô hơn một tháng qua, trước đây cơ thể của Đinh Kiếm Thư khỏe như trâu, nghị lực tràn đầy, càng khỏi phải nói cô còn có võ; mà nay, Đinh Kiếm Thư rất dễ dàng mệt mỏi, lường biếng, sức lực cạn sạch, tham ngủ, còn có liên tục trút bỏ không đi cảm giác buồn nôn và muốn ói tỏa ra. Ở ăn uống cũng có thay đổi một chút gì đó, Đinh Kiếm Thư đều không thể chạm vào, bằng không thế nào cũng phải ôm bồn cầu không thể không dồn sức nôn.

Bữa tối hôm nay, bà Đinh đau lòng bởi do cơ thể của cô con gái càng ngày càng suy yếu, sợ kỳ thi tuyển sinh của cô còn chưa có bắt đầu kiểm tra thì cơ thể chống đỡ không nổi mà ngã, vẫn cứ vừa đấm vừa xoa mà muốn cô uống hết ít canh cá, Đinh Kiếm Thư không lay chuyển được mẹ, không đếm xỉa đến mà “ừng ực ừng ực” nuốt xuống bụng, kết quả trốn vào toilet “thổ lộ” một trận, trải qua ép buộc này, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, trên dưới Đinh gia sợ hãi, vội vàng mời bác sĩ gia đình đến khám bệnh.

“Bác sĩ Hoàng, tình hình của con gái tôi thế nào?” Bà Đinh sốt ruột hỏi, nhưng trong lòng vẫn đang có một suy đoán vô lý……

“Đúng vậy a! Thế nào? Bác sĩ Hoàng.” Người khác của Đinh gia đi theo hỏi.

Trái lại Đinh Kiếm Thư nằm ở trên giường không có phản ứng gì, dính vào giường cô cũng chỉ muốn ngủ.

“Điều này……” Bác sĩ Hoàng liếc mắt nhìn Đinh Kiếm Thư mệt mỏi phải chợp mắt buồn ngủ, ông tin rằng mình không thể nào chẩn đoán sai, thế nhưng…… Làm sao có thể xảy ra chuyện này chứ?

“Bác sĩ Hoàng, tôi và ông coi như là mấy đời thân nhau rồi, cũng đừng giấu diếm gia đình chúng tôi.” Ông Đinh nói với bác sĩ Hoàng gần năm mươi tuổi, ông phát hiện bác sĩ Hoàng băn khoăn. “Nếu Kiếm Thư có ốm đau gì nên nói cho chúng tôi biết.”

“Chẳng lẽ Kiếm Thư mắc bệnh gì sao?” Bà Đinh sợ hãi hỏi.

“Bác Hoàng……” Anh bảy của Đinh gia đảm đương hỏi.

“Đó là…… Được rồi, Kiếm Thư cháu ấy đang mang thai.”

“Mang thai?” Mọi người khó tin mà kéo cao giọng điều âm lượng.

Tại? Rất nhiều người kinh ngạc, lúc Đinh Kiếm Thư chợt nghe “Chuyện có thai”, bỗng chốc mở hai mắt ra, suýt nữa là bật dậy mà ngồi ở trên giường, bất kể như thế nào cô cũng không ngờ tới mình lại……

“Mang thai?”

Bà Đinh tay chân luống cuống vội vàng sang bên cạnh trấn an Đinh Kiếm Thư. “Kiếm Thư đừng hoảng sợ.”

Quả nhiên, bà Đinh đoán trúng.

“Điều này có thể? Kiếm Thư em ấy…… Không thể nào!” Đinh Kiếm Bác không tin.

“Đúng vậy a! Bác sĩ Hoàng đừng nói giỡn.” Cha của Đinh Kiếm Thư không vui nói. “Không thể nào sai, quả thực Kiếm Thư mang thai, nhưng, tốt nhất các vị đưa cháu ấy đến khoa phụ sản kiểm tra kỹ hơn tính ra là ổn thỏa.”

Nếu không phải là tình bạn cũ, bác sĩ Hoàng hết sức bất mãn có người hoài nghi y thuật của ông.

“Làm sao có thể xảy ra chuyện này?”

Tất cả mọi người tập trung nhìn vào Đinh Kiếm Thư đang ngu ngơ ở trên giường, bọn họ tin rằng cô ấy không thể nào làm càn. Nhưng, từ sau khi Đinh Kiếm Thư tới trường học đi học, mỗi ngày đều có tài xế đưa đón, cũng chưa từng một mình ra ngoài đi lung tung, đến tột cùng là làm thế nào Đinh Kiếm Thư gặp phải chuyện như thế này chứ? Trời ạ! Tiểu bảo bối của Đinh gia bọn họ mới bao lớn a? Quá tàn nhẫn rồi!

Mà Đinh Kiếm Thư lại nở nụ cười, như thể cả một vùng đất hồi xuân mà ở trên mặt của cô lại có sức sống rồi, ánh mắt kia của cô đã tràn đầy hi vọng.

Mọi người nhìn thấy Đinh Kiếm Thư ‘bất thường’, vội vàng vây đến hỏi:

“Kiếm Thư, đừng sợ, các anh và cha, mẹ sẽ bảo vệ em, hết thảy có chúng ta.”

Mà Đinh Kiếm Thư chính là rất phấn khởi và xúc động mà nhìn lại? mỗi người, rất vui vẻ nói: “Đây không phải là mộng! Đây không phải là mộng! Tôi biết tất cả những điều này là sự thật! Tôi…… Tôi…… Tôi còn mang thai đứa con của Nghêu, tôi cùng đứa con của anh ấy……”

Đinh Kiếm Thư khóc, nhưng, niềm vui trên mặt của cô là không cần hoài nghi, tay của cô nhẹ vỗ về bụng dưới bằng phẳng, đều là lòng tràn đầy yêu thương, trong bụng của cô chính là cốt nhục kết tinh tình yêu kia của cô và Mạc Kế Nghêu!

“Điều này…… Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Tại sao nó không đau lòng đến chết đi sống lại, mà là vui mừng đến muốn chết chứ? Ngoại trừ bà Đinh, tất cả mọi người lúng túng sờ không ra đầu mối, đến tột cùng bọn họ bỏ lỡ một đoạn rồi?

“Tôi nói!”

Bà Đinh quyết tâm nói ra cuộc gặp gỡ của Đinh Kiếm Thư.

Cuối cùng chuyện phải giải quyết, cũng không có bí mật nào được che dấu mãi mãi, đem hết thảy đều nói ra rõ ràng mà nói a! Cuối cùng vẫn phải đối mặt với sự thật.

~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

Gần đây chỗ vui chơi hoàng kim cốc truyền đi có người ở trong cốc phát hiện dấu vết của hồng ưng?, trong tuyền thuyết, đó là một con hồng ưng quý hiếm hiếm có, dẫn đầu lấy vốn là một con ưng đơn độc bay lượn du ngoạn xung quanh, thường xuyên xuất hiện ở u cốc thâm sâu thông suốt ở bên trong, tiếng chim ưng hùng dũng thường thấp thoáng mà bay bổng ở mọi ngóc ngách của hoàng kim cốc, xung quanh chỗ vui chơi hoàng kim cốc thuộc về địa hình của sơn cốc có thể nghe tiếng chim ưng truyền về, lúc thì bi phẫn, lúc thì thê lương, ưng bay lượn có lòng dò dỏi tâm linh sâu sắc của người thường vì thế mà lòng tràn đầy xúc cảm, nhất là con hồng ưng bay lượn kia, dường như vì mất người yêu, điên cuồng tìm kiếm……

~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

Cuối cùng, bắt đầu nghỉ đông, bước chân của tết âm lịch càng lúc càng gần.

Theo sau đến nghỉ đông, cục cưng trong bụng của Đinh Kiếm Thư cũng đã có năm tháng rồi! Trên người cô mặc chính là quần áo bầu dễ thương, sách trong tay từ sách giáo khoa đổi thành sách nuôi dạy con, bà Đinh còn lại mỗi ngày truyền thụ chính xác cho cô trải qua việc nuôi dạy con của một bà mẹ, những người đàn ông của Đinh gia đối với cô lại càng che chở nhiều hơn, suốt ngày căng thẳng như vậy, tan việc cũng đều không đi xã giao, toàn bộ đều chạy đi về nhà, bây giờ Đinh gia là quan trọng nhất, người vĩ đại nhất, không phải Đinh Kiếm Thư thì là ai.

Thật ra thì, tỉ mỉ tính thời gian, đứa nhỏ của Đinh Kiếm Thư làm sao có thể có được năm tháng tuổi chứ? Nhiều lắm tính từ ngày bắt đầu mất tích ấy cũng chỉ hơn hai tháng, nhưng, đứa nhỏ quả thực đã lớn năm tháng a! Đinh Kiếm Thư nhô lên chính là một quả cầu thịt nha.

Nguyên nhân là nằm ở sự khác biệt của thời gian trong thời cổ đại và thời gian ở hiện đại, nếu như ở cổ đại mà nói, Đinh Kiếm Thư có thể sống ở đó hơn nữa năm, há lại đoán vừa quay về thời hiện đại, bất quá chỉ kém một ngày ngắn ngủi, bất kể xa cách hắn bao lâu, Đinh Kiếm Thư chắc chắn mình quả thật sống ở thời cổ đại nữa năm, mặc dù làm người ta khó mà tin được, nhưng, nó lại chân thực xảy ra ở trên người của Đinh Kiếm Thư.

Hơn nữa, để an tâm dưỡng thai, Đinh Kiếm Thư bỏ học. Nhưng nói cái gì thì nói, cô cũng muốn lấy được bằng tốt nghiệp trung học, ở trường tất nhiên là dẫn tới rất nhiều tranh luận và dư luận. Nhưng, lấy bối cảnh sáng ngời của tập đoàn Đinh Thị ra, trái lại trường học còn phải a dua nịnh bợ, Đinh Kiếm Thư ở trường học lại càng thu được mọi đãi ngộ, mà đối với cô càng lúc càng có ‘dựng vị’ lại càng bảo vệ cơ thể hơn. Aiz! Thật đúng là hiện thực, nhưng, tình cảnh của Đinh Kiếm Thư lại an ổn hơn nhiều.

*Dựng vị*: nôm na chắc là bị nghén.

Ngày hôm đó, trong lúc Đinh Kiếm Thư rãnh rỗi, liền bắt tay vào việc sửa sang dọn dẹp phòng ốc của mình một chút, mặc dù chuyện gì người nhà cũng xử lý tốt lắm, nhưng, cô vẫn muốn làm chút chuyện.

Cô nhớ tới tủ áo.

Trong tủ áo tất cả đều là quần áo bầu, mọi thứ hình dễ thương, hình phụ nữ đã có chồng, sang trọng hình…… đủ kiểu mà treo ở bên trong tủ quần áo, vừa nghĩ tới người nhà dốc sức mở rộng quần áo bầu này đến lấy lòng cô thì vẻ mặt của Đinh Kiếm Thư bất giác mỉm cười.

Cô không thể ngờ là hạnh phúc, nhưng, lòng của cô vĩnh viễn cũng khuyết một miệng lớn, cho dù ai cũng không có cách bổ khuyết, ngoại trừ hắn ra.

Mạc Kế Nghêu…… Đinh Kiếm Thư lại muốn đọc lên tên người con trai yêu quý của cô, nổi khổ trong lòng là không thể nói ra, hóa ra sinh ly tử biệt là chuyện tàn nhẫn như vậy, thế giới của cô thiếu chút nữa vì vậy mà bị phá hủy sụp đỗ, nếu không phải vì cục cưng trong bụng, có lẽ Đinh Kiếm Thư chịu đựng không được.

Sức mạnh của tình mẫu tử thật sự là vĩ đại a! Nhớ tới cục cưng trong bụng, Đinh Kiếm Thư nở nụ cười hiền hậu, hài lòng mà dùng tay vuốt ve cái bụng tròn tròn, cảm nhận được thai nhi hơi chuyển động, cái gọi là mẫu tử liền tâm!

Cô bắt đầu sửa sang lại một bộ lại một bộ quần áo, đột nhiên phát hiện bên trong tủ quần áo có cái ám cách.

“Oa? Sao trước đây chưa từng chú ý tới còn có một cái ám cách?”

Đinh Kiếm Thư tò mò kéo ra ngăn ám cách, thoáng chốc, cô ngu ngơ dừng lại, lập tức cô vừa hưng phấn vừa khẩn trương, thật cẩn thận mà chậm rãi cầm lấy chiết hoa y xinh đẹp chỉnh tề ra.

Một bộ quần áo cổ đại thêu khéo léo tinh xảo———

Tay của Đinh Kiếm Thư run run, cầm nước mắt lại nhìn lại ám cách kia, châu sai điền ngọc, băng gấm trâm cài, còn có trang sức cùng trang phục……

Hết thảy đây đều là chỗ quen thuộc của Đinh Kiếm Thư, đây là ngày đó cô mặc khi đi du ngoạn a… Hóa ra, cô cùng thời đại triều Thiên Ưng Vương cũng không phải là hoàn toàn mất đi liên hệ, cho dù nó không tồn tại cho người biết trong dòng lịch sử, nhưng, nó đúng là vẫn còn tồn tại.

Một giọt nước mắt, hai giọt nước mắt…… từng giọt xâu thành chuỗi mà trượt xuống trên mặt của Đinh Kiếm Thư, tích tích rơi xuống in ở trên bộ quần áo kia, nhuộm đẫm thành một mảnh ẩm ướt, một mảnh biển tình sâu sắc không thể đo lường.

Cửa phòng, tình cờ bà Đinh nhìn thấy cảnh này, xua tan ý niệm đi vào, lặng lẽ mà khép lại cửa phòng lui ra. Bà nghĩ, Kiếm Thư, rốt cuộc con cũng đã phát hiện.

~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

Cuối cùng Mạc Kế Nghêu không chịu được mà lấy tay siết chặt ấn đường, ý thức của hắn vô cùng kiên nghị bất khuất, nhưng, bề ngoài tiều tụy và mệt mỏi cũng là không thể che dấu, mà hắn còn gầy, vì vậy mà Thiên Ưng Thập Nhị Kiệt lo lắng cho hắn không thôi.

“Vương Thượng a, trước tiên người nên nghỉ ngơi một chút đi, gần hơn hai tháng qua, cả ngày lẫn đêm người liên tục mà dùng bí kỹ, như vậy thân thể sẽ không chịu nổi.”

Lưu Phong nhìn thấy Ưng Vương tự hành hạ mình như vậy, bất chấp hậu quả làm Ưng Vương tức giận mà góp lời.

Đúng vậy, dùng chiêu tâm linh phụ thể này là rất nguy hiểm, ngoại trừ tinh thần nghị lực cường đại của bản thân làm kẻ phụ thân bên ngoài, vẫn còn có căn cơ thâm hậu, nếu không sẽ không chịu đựng được tâm linh tương xích đau đớn mà hồn phi phách tán, mặc dù Mạc Kế Nghêu hoàn toàn có thể nắm chắc điều khiển khống chế xích ưng, nhưng, thời gian phụ hồn càng dài, tinh thần của Mạc Kế Nghêu càng dễ tan rã, cũng càng nguy hiểm, làm cho bọn người Thiên Ưng Thập Kiệt lo lắng cho hắn không thôi.

“Đừng nói nữa, ta biết.” Mạc Kế Nghêu chấm dứt động tác dãn ra giải trừ mệt mỏi, trong thanh âm chứa đựng một tia hờ hững không vui.” Các ngươi đều đi xuống hết đi.

“Dạ, thuộc hạ xin cáo lui.”

Thiên Ưng Thập Nhị Kiệt rời khỏi tẩm cung Ưng Vương, Mạc Kế Nghêu cô độc ngồi ở bên trong tẩm cung to như vậy. Thoáng chốc, hết thảy vắng vẻ lạnh lùng toàn bộ nảy lên trong lòng, chỉ trong bao lâu? Vì sợ thấy cảnh thương tình, từ sau khi Đinh Kiếm Thư rời đi, Mạc Kế từng bước từng bước ít vào lại tẩm cung.

Ở trong trí nhớ của hắn, tất cả đều là một cái nhăn mày nụ cười của ái thê, ở trong tẩm cung này xung quanh đều có thể hiện lên bóng dáng ngày xưa của Đinh Kiếm Thư, thiếu đi nàng, giá trị gì tẩm cung cũng không có.

Hắn cô độc lâu lắm rồi, không dễ dàng gì có thể có được người yêu làm bạn đời, ông trời lại nhẫn tâm mà chia rẽ bọn họ.

Người quá tàn nhẫm! Quá tàn nhẫn a!

“Thư…… Lòng ta yêu Thư a! Đến tột cùng là nàng ở phương nào? Ở phương nào? Tại sao không trở về đến bên cạnh ta?”

Ý thức của Mạc Kế Nghêu dần dần bay xa rồi, có lẽ hắn thật sự mệt mỏi, mệt đến mức hắn không ý thức mà dính vào giường liền muốn ngủ, trước khi ngủ vẫn còn không ngừng nỉ non, từng tiếng một, từng tiếng một mà gọi:

“Thư…… Thư…… Thư của ta a…”

Yếu ớt của hắn lúc này nhìn một cái không sót gì. Có lẽ, ở trong tiềm thức của Mạc Kế Nghêu hi vọng mình đi vào giấc ngủ, như thế mới có thể mơ thấy người trong lòng của hắn!

Là mộng cũng tốt, là tốt rồi an ủi được nổi khổ tương tư của Mạc Kế Nghêu———

~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

Mạc Kế Nghêu kí gởi hồn cho xích ưng, coi như bay qua thiên sơn vạn thủy, dường như bay vùn vụt qua một khoảng cách thời không vậy, dường như mộng giống như thật, hắn không quản được nhiều như vậy, chỉ chuyên tâm mà tìm kiếm, vào lúc xế chiều hoàng hôn thì mặt trời mọc ở đông sơn thì một ngày lại một ngày, một ngày lại một ngày……

Cuối cùng, hắn nhìn thấy! Cuối cùng hắn tìm được ái thê rồi! Hắn hóa thân làm ưng, hối hả lao vùn vụt, bay về phía bên cạnh người yêu mà……

Nhưng! Bi kịch tái diễn, Thư yêu dấu của hắn bị người ngăn ra đẩy từ chỗ cao rơi xuống, mà hắn lại bỏ lở một bước……

“Không——”

Mạc Kế Nghêu giật mình tỉnh giấc, hắn nhanh chóng thở hổn hển, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, chưa bao giờ hắn sợ hãi qua như thế, nhưng, mộng này, dường như nó xảy ra ở trước mắt của hắn giống như một cơn ác mộng thật sự, làm hắn không thở nổi.

“Quá…… Quá chân thực rồi! Chẳng lẻ…… Điều này ám chỉ cái gì sao?” Mạc Kế Nghêu từ từ bình tĩnh tự hỏi.

“…… Là mộng cũng được! Ta tuyệt đối không cho phép có người ở trước mắt của ta đoạt đi yêu nhất của ta!” Mạc Kế Nghêu tự mình thề lập.

“Mà cảnh tượng trong mộng dị thường làm hắn sinh nghi, bản năng của hắn dự đoán được nơi ấy nhất định là theo lời của Đinh Kiếm Thư, nơi đó tên là ‘Thế kỷ hai mươi. Đài Loan’. Nhưng, tại sao một nữa cảnh tượng kia giống như Ưng Cốc chứ? Chẳng lẽ……

Có thể sao? Ưng Cốc lại cùng cái nơi gọi là “Thế kỷ hai mươi. Đài Loan” có liên hệ? Nhưng, linh khí của Ưng Cốc vừa sâu nặng lại vừa thiên kỳ bách quái, gần đây có nhiều năng lực kỳ diệu cùng nguồn tài nguyên…… Truyền thuyết cũng được, chuyện hoang đường cũng được!

Trực giác của Mạc Kế Nghêu nói cho hắn biết, thế nào cũng phải không thể không đặt cược đánh cuộc một lần.

Kiếm Thư từng xuất hiện oanh oanh liệt liệt như vậy lại tràn đầy thần bí, ai có thể đảm bảo nàng không xuất hiện một lần như vậy nữa?

Tâm động không bằng hành động . Ở trong lòng hắn lại lần nữa dấy lên hi vọng.

“Truyền Lưu Phong.” Mạc Kế Nghêu hướng ra ngoài phía tẩm cung hạ lệnh cho thị vệ. “Dạ.”

~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

Mấy ngày đầu năm của năm, Đinh Kiếm Thư cùng người nhà đi đến chỗ vui chơi hoàng kim cốc; mà nay, tập đoàn Đinh Thị đã là cổ đông lớn nhất của chỗ vui chơi hoàng kim cốc.

Cả nhà bọn họ phân công nhau đi nghỉ ở tạm trong nhà gỗ nhỏ ở chỗ vui chơi hoàng kim cốc, bởi vì bà Đinh cùng Đinh Kiếm Thư ngụ ở cùng một tòa để dễ dàng chăm sóc.

Đinh Kiếm Thư thừa dịp mẹ đến nhà gỗ bên cạnh tìm các anh trai thì du du chuồn đi ra ngoài tản bộ, bởi vì bọn họ luôn luôn đem cô bảo vệ đến quá mức, giờ đây cô lại mang thai đứa nhỏ, người Đinh gia quả thực là gần như hai mươi bốn tiếng đồng hồ mà toàn bộ “Nhìn chòng chọc trạm canh gác” rồi, nhất là mấy ngày gần đây, muốn ra cửa cho khuây khỏa bọn họ cũng không cho đi, nếu không phải qua năm mới, mà Đinh Kiếm Thư lại khăng khăng muốn tới chỗ vui chơi hoàng kim cốc, nếu không lúc này cô vẫn còn buồn bực ở nhà.

Nếu không phải người nhà tất cả đều là xuất từ quan tâm, cô sẽ cho rằng mình bị giam lỏng rồi, cũng không biết người Đinh gia đến tột cùng đang khẩn trương cái gì.

Cho nên, Đinh Kiếm Thư không thoát khỏi người nhà cứ nhìn chòng chọc vào hành động, cô sẽ thần kinh suy nhược.

Dạo bước ở trong rừng rậm rạp, cảm thụ được hơi thở trong lành của thiên nhiên nguyên thủy vây quanh cảm giác, bên tay có thể nghe tiếng chim hót côn trùng kêu vang, còn có tiếng nước chảy xa xa truyền đến lạnh lạnh, hai tháng hạ tuần ở nam Đài Loan vốn là ấm áp, nhưng, dưới bóng râm trong rừng, gió nhẹ thổi qua cũng cảm thấy một chút ớn lạnh.

Thăm lại chốn xưa, tâm tình của Đinh Kiếm Thư lại bình tĩnh ngoài dự đoán, mà suy nghĩ lại mênh mong, cô bước ra từng bước, cảnh chuyến đi tốt nghiệp ngày trước, như một nguồn suối tuôn ra ở trong đầu, và so với hôm nay cảnh vật cũng có như cũ, cảm giác đã không phải là kích động.

Là cái gì ở trong lòng liên tiếp kêu gọi chứ?

Là cái gì thúc đẩy chân cô bước liên tục bước về phía trước chứ?

Cái loại cảm giác này, lung lay mỗi một cái tế bào của Đinh Kiếm Thư, không khỏi mà dẫn dắt cô đắm mình ở—— trong tiếng gọi cổ xưa……

Sau khi trải qua ngoài ý muốn lần đó, một rừng mê cung đã phân chia xây dựng lại một lần nữa, chỗ bên đoạn nhai bỏ thêm cái song sắt, cô nhìn qua, tâm tình lại không phản ứng kích động nhiều lắm, cười nhẹ lại lặng yên rời đi. Sau đó là một tòa nhà gỗ bác vật quán cao hai tầng lầu, Đinh Kiếm Thư cảm giác mình thật giống như đang làm một cuộc tham quan cuối cùng.

“Kiếm Thư! Sao em chạy đến đây rồi? Tất cả mọi người đang tìm em khắp nơi đấy!” Đinh Kiếm Bác quở mắng trong giọng nói vừa nói mang theo lo lắng, anh đi về phía trước ôm lấy bả vai của em gái.

“Hít thở một chút a! Bằng không em sẽ chết ngạt, dù sao các anh cũng đã dẫn em tới nơi này rồi hẳn không còn cấm chân em đi?

Đinh Kiếm Bác thở dài, nếu không phải…… “Được, em muốn có thể đi ra ngoài, nhưng, ít nhất phải tìm người để đi cùng a!”

Em gái bảo bối của anh chính là một dân mù đường a!

“Anh, ngày thường các anh bận rộn công việc, về nhà lại phải chăm sóc em gái như em đây, khó có được qua năm mới, các anh nên tìm bạn gái đi để thư giản một chút, bằng không cẩn thận không lấy được vợ nha!” Đinh Kiếm Thư tinh nghịch nói.

“Đây không cần em quan tâm, em mới là đối tượng mọi người tranh nhau thương yêu.” Đinh Kiếm Bác cười cười nói. “Huống chi còn có đứa cháu gái a!”

“Ai nói nhất định là con gái? Em cảm thấy cục cưng là một đứa con trai.” Đinh Kiếm Thư không phục nói.

“Con gái mới tốt, đáng yêu hơn nhiều.”

“Con trai không có đáng yêu sao? Nói cho anh biết, ông anh, dáng dấp chồng của em còn anh tuấn hơn so với tứ đại thiên vương, sinh con trai nhất định là giống như phụ thân của nó……” Nói xong lời cuối, giọng nói vốn là dí dõm của Đinh Kiếm Thư bất đắt dĩ hóa thành thương cảm, vẻ mặt cũng theo đó ảm đạm xuống.

Phụ thân? Kiếm Thư lại sớm dùng từ cổ vị này xưng hô? Nhớ tới cuộc gặp gỡ kỳ diệu này của em gái vốn là quá mức khó tin, nhưng, lại không thể không tin, ngay cả con cũng có rồi. Đinh Kiếm Bác cảm thán.

“Xem em! Đừng thương tâm nữa, nếu như đã định trước tốt, cho dù ai cũng không cách nào chạy trốn, bất kể cách nhau rất xa, cuối cùng cũng sum họp.”

“Đúng a” Đinh Kiếm Thư và anh trai đi ra rừng cây, ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẩm dần dần khoác lên đám mây hồng, thấy nó dần dần bị nhuộm đẫm thành màu da cam, ngay tại phía bên kia của bầu trời dường như có một? Con chim bay xẹt qua phía chân trời, bên tai mơ hồ chợt nghe tiếng chim hót, là…… tiếng chim ưng? “Đến tột cùng ông trời đã định trước tôi nên như thế nào chứ? Là mở ra một trò đùa trêu cợt tôi? Hay là thử thách tình yêu chứ? Quá nhiều biến đổi không biết rồi……”

Đinh Kiếm Bác không nói, anh không phản bác được. Vốn là, anh hết lòng tin tưởng con người nhất định thắng thiên, chính mình mới là người điều khiển số mạng và nắm giữ cuộc sống của mình, nhưng, sau khi em gái phát sinh cái chuyện tình vượt thời không này, anh lại không thể không tin tưởng rằng cuộc sống của người khác chính là ông trời sở định bàn quay, thắng và thua tuyệt không phải là định số, cũng tuyệt không phải là xuất từ trong tay mình. Nhưng, kết quả của nó lại không hẳn không phải là một loại vận mệnh khác an bài chứ? Rốt cuộc, con người vẫn là tuần hoàn theo quỹ đạo vận mệnh đi tới, chẳng qua là giải thích bởi việc đời mà khác thôi a!

“Đừng suy nghĩ, đi, đến khu trò chơi đi dạo một chút đi.”

“Khu trò chơi?” Đinh Kiếm Thư nhíu mày, nhưng sau đó vẻ mặt lại mong đợi nói: “Anh, chúng ta đi ngồi đu quay một chút có được không? Nghe nói có ba mươi tầng cao nha! Có thể xem toàn cảnh hoàng kim cốc.”

“Có gì không thể? Chỉ cần em vui vẻ là tốt rồi.” Đinh Kiếm Bác nhéo cái mũi của Đinh Kiếm Thư, cười nói.

“Oa! Thật tốt qua, chúng ta đi mau! Đi mau!” Đinh Kiếm Thư giống như đứa trẻ lôi kéo tay của anh trai, không thể chờ đợi được mà muốn đi khu trò chơi.

“Sắp làm mẹ rồi, còn tính trẻ con như vậy?” Đinh Kiếm Bác trêu chọc nói.

“Ai nói, em mang con trai đi chơi không được sao?”

“Kiếm Thư, anh chàng nhỏ bé kia còn chưa sinh ra mà! Nó làm thế nào biết chơi?”

“Đó là anh không biết, anh trai, mẫu tử của bọn em liền tâm mà!” Đinh Kiếm Thư rất tự hào nói.

Chợt, giọng nói của 7, 8 người vang lên:

“Đúng vậy, toàn bộ trái tim của bọn họ đều ở trên người của cô!”

Hóa ra, ảnh gia đình Đinh gia lại đã đủ cả rồi, bao quanh vây bọc ở Kiếm Thư, liên tiếp quan tâm quá mức mà hỏi đông hỏi tây.

“Sao tất cả đều đến đây? Thật là đúng lúc.”

“Tại sao đi mà không nói. Muốn đi ngồi đu quay? Không tốt lắm đâu? Nó rất cao a!” Bà Đinh nói.

“Mẹ———”

Lại nữa rồi! Khó tránh khỏi lại là một trận khuyên bảo, không phải là ngồi đu quay một chút thôi sao, điều này cũng lo lắng, nếu không phải Đinh Kiếm Bác ra mặt, thực sự là cô lại bị ‘giam cầm’ rồi!

“Vậy…… ổn sao? Ngộ nhỡ…… Ngộ nhỡ nữa đường trục trặc, hoặc là sụp đỗ, như thế rất nguy?”

Anh hai nói.

“Anh hai, anh có hơi khoa trương không có cơ sở rồi!” Đinh Kiếm Thư thất vọng nói, cái khác anh trai cô không có, trí tưởng tượng thật vô cùng phong phú.

“Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất a!” Anh hai hùng hồn nói.

*Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất*: hiểu nôm na là không sợ việc to tát, chỉ sợ việc không may bất ngờ xảy ra.

“Phi! Phi! Phi! Miệng quạ.” Đinh Kiếm Thư giả vờ không vui nói.

“Đúng đúng đúng!” Anh hai chấp nhận nói xin lỗi.

“Được rồi, chúng ta đi mau a! Ngồi cái kia phải xếp hàng rất lâu đấy!” Ông Đinh nói.

Một? Người thì như một ‘?Tinh củng nguyệt” ôm lấy Đinh Kiếm Thư đi ngồi đu quay.

*Tinh củng nguyệt*: ngôi sao vây quanh mặt trăng.

Lúc Đinh Kiếm Thư cùng người nhà đi ngồi trên đu quay, nó từ từ đi lên cao, tầm nhìn cũng trở nên xa hơn, rộng hơn, bát ngát hơn, ánh tà dương ấm áp kia lau xuống mà bao phủ cả vùng đất, vách núi chỗ vui chơi hoàng kim cốc bởi vì liên quan nhau mà bị ánh tà dương chia thành hai nữa; nữa phần trên là màu vàng xanh ôn nhu, nữa phần dưới là màu xanh thẵm, có lẽ không có gì đặc biệt, thế nhưng—— một mảnh màu sắc tương phản này, thật sự cảm thấy ‘rất là đẹp’.

Cuối cùng Đinh Kiếm Thư cũng bình thường trở lại, khó trách từ lúc bắt đầu thăm nơi đây thì lại có một luồng cảm giác nói không nên lời giống như đã từng quen biết, bởi vì——

Cảnh sơn thủy của hoàng kim cốc và Ưng Cốc có quá nhiều chỗ giống hệt nhau!

Tại sao có nhiều trùng hợp như vậy chứ? Thiên nhiên lại ẩn dấu bao nhiêu kỳ diệu khiến người ta kinh ngạc chứ? Lại có bao nhiêu lực lượng huyền bí tồn tại mà không muốn người biết đây?

Mơ màng rất nhiều, Đinh Kiếm Thư vẫn chuyên chú nhìn xuống hoàng kim cốc, chợt kích động mà từ chỗ ngồi đứng lên, nóng lòng muốn mở cánh cửa hòm cáp đi ra ngoài——

Nói giỡn! Đoán chừng theo độ cao này, ít nhất cũng đã có hai mươi tầng lầu cao, càng khỏi phải nói bọn họ còn chưa đến điểm cao nhất chứ!

“Kiếm Thư! Em ở đây làm gì?” Cả nhà cùng tiến lên, chính là kéo Đinh Kiếm Thư tiến hành mở cánh cửa trở về, một so với một vẫn còn khẩn trương.

Mà hòm cáp cũng vì bọn họ chuyển động quá lớn mà lung la lung lay, mọi người sợ tới mức toát ra không ít mồ hôi lạnh, mãi đến hòm dây cáp dần dần ngừng lay động.

“Hù chết mọi người rồi…… Kiếm Thư, em không biết mới vừa như thế rất nguy hiểm?” Đinh Kiếm Bác mở miệng khiển trách em gái.

“Đúng a… Nghịch ngợm muốn nhìn nơi……” Anh hai nói.

“Em gái a! Nhưng mà nhìn thấy cái gì rồi?” Anh tư hỏi.

“Kiếm Thư?”

Mọi người gọi gọi một câu Đinh Kiếm Thư cũng không trả lời, mắt của cô chăm chú mà đuổi theo con chim ngao du bay lượn ở dây cáp ngoài cửa sổ kia?

“A! Kỳ lạ? Đây? Là con ưng nha! Nhìn thấy không? Con chim kia là màu đỏ! Không biết là gây giống hay là đột biến? Thậm chí chim ưng có màu đỏ, khá hay, cũng rất anh tuấn lại tính cách, khó trách em gái kinh ngạc thất thường như vậy.” Anh năm tự cho là hài hước nói, ý đồ làm dịu không khí khẩn trương.

Quả thực Đinh Kiếm Thư kinh ngạc đến không tự kiềm chế, trên đời này lại có trùng hợp như vậy sao?

“Ta nghe nói con này? Với hồng ưng cầm đầu ưng? Gần đây tạo thành chấn động khá lớn, lại thay hoàng kim cốc đưa tới một số lượng lớn biển người. Nhìn! Từ nơi này nhìn xuống, tất cả đều là đầu người đông nghẹt, giống như người của một nước nhỏ, không ngờ kế hoạch tuyên truyền của quản lý nơi này thành công như vậy……” Ông Đinh cũng tò mò mà nhìn kia? Bóng dáng ưng ưng bay lượn.

Đinh Kiếm Bác không nói. Nhưng, tổng giám đốc anh đây có thể khẳng định, báo cáo như núi cao cũng không nhắc tới trường hợp này.

Chợt, kia? Con chim ưng với hồng ưng dẫn đầu, chúng nó bay đến gần hòm cáp, chúng nó luẩn quẩn ở phía trước không đi, con hồng ưng lại hành động ý đồ bay vào, khiến đoàn người rất kinh ngạc.

“…… Xích…… Ưng?” Bất tri bất giác, Đinh Kiếm Thư nói ra hai chữ này.

Đúng vậy, cái loại cảm giác này…… Tên kia vĩnh viễn là như vậy tỏ vẻ ba lạp lại thích cùng cô đối đầu. Nhưng, hiện tại, gặp lại xích ưng, cảm thấy cái con hay tỏ vẻ này đúng là mà đáng yêu như thế! “Xích ưng?” Vẻ mặt của toàn bộ người ở Đinh Gia nghi ngờ.

“Đúng, nhất định là xích ưng! Là loài vật cưng của Nghêu.” Đinh Kiếm Thư lại duỗi tay muốn mở cánh cửa.

Đinh Kiếm Bác lập tức ngăn lại, nói: “Dừng tay, nguy hiểm a!”

“Không, xích ưng…… Nó có cái gì đó không bình thường…… Dường như rất cuồng loạn hoảng hốt, không thể nào a! Nó luôn luôn cùng Nghêu một bộ dáng tự phụ……”

Anh tư của Đinh gia nghe vậy, cẩn thận mà nhìn ở bên cửa sổ, kêu sợ hãi:

“Không tốt rồi! Chúng ta bị nhốt ở……”

“Cái gì? Có ý gì?” Toàn bộ mọi người kinh ngạc hỏi.

Chợt, cửa hòm cáp bị từ bên ngoài mở ra.

“Có ý gì? Hiện tại cả nhà tập đoàn Đinh Thị mười nhân khẩu đều bị vây ở đỉnh cao nhất của đu quay, mà ba người sát thủ chuyên nghiệp bọn chúng ra tay muốn đưa bọn họ xuống hoàng tuyền.”

Ba người đàn ông đeo mắt kính từ hòm cáp khác chia nhau đi vào, mỗi người mang theo hai khẩu súng lục giảm thanh, lạnh lùng nói, đột nhiên bọn họ xuất hiện, thành công mà nắm chắc tình huống ngay tại chỗ.

Bà Đinh Kinh hô một tiếng, muốn kéo con gái cách rất gần ba người bọn họ trở về, há lại đoán chậm một bước, Đinh Kiếm Thư bị đối phương nhanh tay lẹ mắt mà bắt đi trước, ở vào cạnh cửa cực nguy hiểm, mà cánh cửa đang mở ra rộng rãi.

“Thả tôi ra!” Đinh Kiếm Thư giãy giụa hô.

Đối phương vốn là sát thủ chuyên nghiệp, Đinh Kiếm Thư hoàn toàn bị chế trụ động tác giãy giụa là dư thừa.

“Kiếm Thư!” Người Đinh gia khẩn trương mà kêu.

“Thả em gái tôi ra!” Đinh Kiếm Bác quát.

“E rằng không được, hơn nữa toàn bộ các người phải chết, ai kêu các người thu mua thôn tính xí nghiệp Vương Thị?” Hóa ra là như vậy a! “Thương trường như chiến trường, không oán người được! Vương đổng có phần quá tiểu nhân rồi!” Đinh Kiếm Bác tức giận nói.

“Dài dòng!”

Lúc ba tên sát thủ chuẩn bị nhắm vào bắn chết người của Đinh gia, kia? Chim ưng lại xông tới, phát động người ưng đại chiến, khung cảnh là một mảnh rất hỗn loạn, đội ngũ hai bên thêm kẻ thứ ba—— Lão ưng—— vung tay, hóa ra tất cả Đinh gia đều là người luyện võ, ngay cả bà Đinh điềm đạm cũng có chút tài năng a! Trước đó án binh bất động, là vì Đinh Kiếm Thứ ở trong tay đối phương, sau đó? Chim ưng trợ giúp, bọn họ mới có thể phản kích.

Nhưng, sát thủ cũng không phải là giang hồ nổi danh, bản lĩnh tất nhiên là rất cao, muốn xử bọn họ cũng không phải chuyện dễ, huống chi bọn họ lại có súng a!

Ngay lúc ‘người đẩy ta chen’ dưới tình huống hỗn loạn, Đinh Kiếm Thư không cẩn thận, cả người lui về phía sau về phía cửa hòm cáp……

“A —— cha, mẹ —— anh ——”

“Kiếm Thư!”

Người Đinh gia trơ mắt nhìn Đinh Kiếm Thư từ ba mươi tầng lầu cao nơi này rơi xuống, bà Đinh chịu không nổi kích động mà té xỉu ngay tại chỗ. “Mẹ! Mẹ!”

Mọi người vừa vội vàng chăm coi bà Đinh đã bất tỉnh, một mặt lại vừa chân tay luống cuống mà chú ý Đinh Kiếm Thư.

Mà sát thủ thấy tình huống bất lợi, liền nhún người nhảy ra ngoài, bọn họ chính là có chuẩn bị mà đến, vác dù trên lưng nhảy xuống

Nhưng, bọn sát thủ vừa nhảy ra hòm cáp liền gặp kia? Chim ưng tập kích, e rằng lành ít dữ nhiều……

Người Đinh gia đang đau buồn tuyệt vọng mà liên tiếp gào thét, bọn họ tận mắt thấy một màn huyền thoại kia……

Là ảo giác sao? Đinh Kiếm Thư đang liên tục sa xuống ở giữa không trung tại thời điểm đó bọn họ từ trên cao nhìn xuống, không phải là thiết bị chơi trò chơi mới mẻ độc đáo của chỗ vui chơi hoàng kim cốc; mà là một cảnh sơn minh thủy tú, tồn tại ở khu vực hoàng thành thời cổ mới có.

Nào có cái gì ‘hiện đại’ gì đó tồn tại? Quan trọng là, bọn họ nhìn thấy ——

Con xích ưng kia bay về phía Đinh Kiếm Thư rơi xuống, giống như một loại pháp thuật thần tiên, ở trong nháy mắt biến thành một người đàn ông anh dũng rất cao, vững vàng chân thực thật sự tiếp được cô ấy! Hình ảnh người đàn ông kia giống như là giữa không trung xuất hiện, anh ta xuất hiện cùng một lúc với xích ưng nhưng kèm theo một con bạch ưng từ một phương hướng khác xuất hiện, đang cùng với người đàn ông kia ôm Đinh Kiếm Thư từ từ chạm đất……

A? Không đúng nha! Bên ngoài là cảnh cổ đại? Vậy…… Cả nhà Đinh gia ngồi là vật gì? Cổ đại cũng không có trò chơi ‘đu quay’ này a!

Mọi người hồi thần, nhìn lẫn nhau, nhìn nhìn lại bốn phía.

Đúng vậy a! Cả nhà bọn họ ngoại trừ Đinh Kiếm Thư ra, toàn bộ còn ở trong hòm cáp đu quay a! Nhưng! Cũng không đúng a!

Bên ngoài rõ ràng là cảnh vật cổ đại nha, không tin? Tất cả mọi người cùng tới phía ngoài nhìn một cái!

“Oa!”

Mọi người kinh hô một tiếng, hóa ra muốn dò đầu ra bên ngoài, bị hai con ưng hồng bạch đến ‘tập kích đường không’ mà hù dọa, bất giác tầm mắt nhìn chằm chằm dung mạo ưng của chúng nó, nhìn thấy hai con ưng hồng bạch thẳng tắp mà bay về phía mặt trời chiều, vô cùng kỳ diệu mà chợt lóe rồi biến mất, lưu lại rất nhiều dấu chấm than ——

Người Đinh gia trợn mắt há hốc mồm mà liếc mắt nhìn nhau, nhìn nhìn lại hiện vật dây cáp ngoài cửa sổ.

“Đây…… Tại sao lại biến trở lại chỗ vui chơi hoàng kim cốc rồi? Bên ngoài tất cả đều là thiết bị chơi trò chơi mới mẻ, nào có bóng dáng ‘cổ đại’?” Mọi người khó tin mà thảo luận, hơn nữa, bọn họ ngồi hết một vòng đu quay, lại về tới điểm bắt đầu.

Người Đinh gia vốn không biết mình là đi như thế nào ra khỏi cửa, bọn họ hoàn toàn rơi vào trong những việc thần kỳ đã trải qua kia, thật lâu bản thân không thể……

Dĩ nhiên, bọn họ không có chú ý tới tiếng động huyên náo vọt lên, còn có sống chết của ba người đàn ông ngã trong quảng trường kia, và rất nhiều cảnh sát viên nghe tiếng chạy tới……
Kết thúc

Cũng bởi vì cơn ác mộng kia làm cho Mạc Kế Nghêu không yên lòng, cho nên, hắn chờ đợi, coi chừng, đề phòng, hắn tuyệt không để cho bi kịch tái diễn! Tuyệt đối không!

Ngày hôm đó, rốt cuộc cho hắn đợi được rồi. Lúc mặt trời chiều ngã về tây thì xích ưng cùng hắn vốn là tâm linh tương thông đã truyn đến tin tức, dờng nh hn nhn thy cảnh trong mơ đang từng bc trnh diễn bn kia, vn l hn đang cùng Thừa Tng bn bạc quc sự, khng chút do dự chạy ra phòng nghị sự, đi ti tầm nhn rộng ln hơn trong đnh, đi theo xem no nhiệt phía sau c đại thần cùng thin ng thập nhị kiệt nh hnh vi bng, mọi ngời đon khng ra rt cuộc Ưng Vơng của bọn họ đang khẩn trơng ci g? Gp nh vậy?

Ở trong chc lt, nh chiu t hạ xung đột nhin khng căn cứ xut hiện một ci vòng tròn ln lun phin, m ở chỗ cao nht của vòng tròn ln lun phin rơi xung một ngời, theo khoảng cch giảm bt,? Ngời pht hiện ngời kia đúng l——— Ưng Phi, Ưng Phi mt tích hơn hai thng!

Rt cuộc cũng khng biết c bao nhiu ngời ở Đức Quc kịp nhn thy cảnh ‘thần tin bung xung’ kia, dù sao cũng l một đại kỳ cảnh ngn năm một thuở, trăm năm kh gặp, cứ nh vậy đột nhin m xut hiện ở trn bầu trời hong thnh của Ưng Cc, hơn nữa chỉ c xut hiện một chút chút nh thế, một chút chút m thi nha!

Song, ở bn trong hong thnh, chỉ cần c ngời nhn thy cảnh ny, khng khỏi trợn mt h hốc mồm, mãi đến sau khi Ưng Vương Mạc Kế Nghêu dùng kinh công, nhảy lên hơn mười trượng trên không trung mà tiếp được Ưng Phi an toàn rơi xuống đất, thoáng chốc tiếng vỗ tay vang lên, tất cả mọi người đều vỗ tay bảo hay, si mê Ưng Vương lại thêm vô cùng sùng bái cùng kính yêu.

Về phần Ưng Phi vẫn không chịu thừa nhận mình là ‘chi nữ thiên thần’, sau khi trải qua phương thức giá lâm chấn động này, cũng không nói cũng không phản bác đi! Ngoại trừ thần tiên ra, đã không có lời giải thích hợp lý chuẩn xác khác rồi! Mà đương sự đây?

Mạc Kế Nghêu gắt gao mà ôm lấy thê tử rốt cuộc cũng quay trở lại trong lòng của hắn, mượn nhiệt độ cơ thể của Đinh Kiếm Thư để cảm nhận yên bình an ủi dâng trào mãnh liệt trong lòng, không che giấu được vui mừng không xiết chìm ngập sợ hãi khi mới gặp.

“Nha! Bảo bối, lòng ta yêu Thư…… Rốt cuộc ngươi đã trở lại, rốt cuộc ngươi trở lại bên cạnh ta rồi……” Mạc Kế Nghêu nghẹn ngào nói.

Thành thật mà nói, hắn thật sự xúc động đến muốn khóc, mãnh liệt trong lòng đã không phải nói dăm ba câu là có thể hình dung, nhưng, hắn biết sinh mạng của mình đã sáng rỡ trở lại.

“Nghêu? Thật là ngươi sao? Thật là ngươi sao? Ta…… Không phải là ta đang nằm mơ chứ?”

Hai tay của Đinh Kiếm Thư khẽ run vươn ra, chậm rãi đến gần xem khuôn mặt làm nàng nhớ thương kia, cảm giác sợ hãi cùng tốc độ và áp lực gia tăng với hành hạ trên người lúc đó khó mà diễn tả bằng lời, cảm giác muốn sống muốn chết khi đó, toàn bộ bởi vì người nam nhân trước mắt này mà tìm nhưng không có một dấu vết.

“Không phải là, chúng ta thật sự ở cùng nhau sao, mà ta tuyệt sẽ không thả ngươi đi nữa, Thư……”

“Hu…… Nghêu! Nghêu! Ta rất nhớ ngươi, rất nhớ ngươi…… Nghĩ đến trái tim của ta đều đau đớn, ta rất sợ tất cả giữa chúng ta chỉ là một giấc mộng, không có ngươi, ta hoàn toàn không biết nên sống như thế nào, Nghêu…… Ta rất sợ, ta chịu không nổi hành hạ như thế này……” Đinh Kiếm Thư khóc ngã vào trong ngực của Mạc Kế Nghêu, đem đau khổ mấy ngày nay, xót xa trong lòng toàn bộ đến trút ra hết.

Làm sao Mạc Kế Nghêu không nếm trải chứ? Không có Đinh Kiếm Thư, quả thực là hắn sống không bằng chết, hai người có thể yêu nhau đến như thế, cuộc đời này không tiếc rồi.

“Thư, tình yêu của ta, tình yêu của ta a! Ta nguyện dùng tất cả của ta, tánh mạng của ta đi yêu ngươi, chỉ mong ngươi cũng có thể yêu ta đến suốt quãng đời còn lại, bầu bạn cùng ta đến suốt đời……” Trong giọng nói của Mạc Kế Nghêu đều là thâm tình, kiên định như vậy, chân thành như vậy.

“Được, ta không bao giờ rời khỏi ngươi nữa, ai cũng không thể tách chúng ta ra nữa, Nghêu của ta a! Ta nhất định sẽ yêu ngươi đến già, bầu bạn cùng ngươi suốt đời……” Đinh Kiếm Thư sít sao vòng ở Mạc Kế Nghêu, trong lòng vô cùng xúc động. “Nghêu…… Đều là ta hại ngươi khổ…… Nhìn ngươi, người tiều tụy, cũng gầy……” Nàng vô cùng đau lòng.

“Ta không sao cả, ngược lại ngươi……” Mạc Kế Nghêu vô cùng yêu thương mà nhìn vào Đinh Kiếm Thư một hồi, vừa thấy được vóc dáng của nàng biến dạng! “Ngươi…… Mang thai?”

“Ân? Ngươi sắp làm cha rồi.” Đinh Kiếm Thư thẹn thùng nói.

“Thật? Ta sắp làm cha rồi?” Mạc Kế Nghêu thực sự ngạc nhiên, hắn chưa từng ngờ tới Đinh Kiếm Thư sẽ mang thai.

“Chẳng lẽ lại lừa ngươi sao? Lớn năm tháng đấy! Bước đi dường như nhô lên rất giống quả cầu.

“Trời ạ! Ngươi đang mang thai, còn có người dám từ chỗ cao đẩy ngươi xuống?” Thoáng chốc, Mạc Kế Nghêu cũng không biết là nên vui hay là nên giận, vui mừng là khó mà hình dung, nhưng, suy nghĩ có người dám lấy tánh mạng thê tử của hắn đùa giỡn, hắn hận không thể đem người nọ tháo thành tám mảnh! “Bị thương chỗ nào rồi? Mau để cho ta xem!”

Mạc Kế Nghêu cẩn thận từng li từng tí mà để cho Đinh Kiếm Thư đứng vững, hảo hảo nhìn từ trên xuống dưới một hồi.

“Không có việc gì, đừng lo lắng.”

“Là ai đẩy ngươi rơi xuống?” Bộ dáng của Mạc Kế Nghêu muốn cùng người liều mạng nói.

“Quên đi, người nhà của ta sẽ không bỏ qua cho bọn họ.” Đinh Kiếm Thư buồn cười nói.

“Cái vòng tròn lớn luân phiên là vật gì vậy?” Mạc Kế Nghêu rất hiếu kỳ. “Vòng tròn lớn luân phiên? Ngươi nói có thể là đu quay rồi!” Kỳ lạ, làm sao Nghêu có thể thấy được thế kỷ 20 gì đó?

Chẳng lẽ…… Lúc nàng từ đu quay rơi xuống thì đúng lúc này sát na hai thời không điều cùng xuất hiện. Có lẽ là phù dung sớm nở tối tàn, nhưng, Nghêu thấy được, vậy những người khác…… “Bọn họ cũng nhìn thấy sao?” Đinh Kiếm Thư chỉ vào xa xa một bên quan sát? Người, ánh mắt bọn họ nhìn “sùng bài”……

“Hẳn là sao! Nó hết sức kỳ lạ, dễ thấy.”

Mạc Kế Nghêu bế ngang ái thê, chuẩn bị ôm trở về tẩm cung hảo hảo chăm sóc; để hảo hảo bảo vệ cùng an dưỡng ái thê yêu dấu, cũng vì đứa nhỏ chưa sinh ra.

Đứa nhỏ…… Vừa nghĩ tới sắp có một đứa trẻ nhỏ, suốt ngày gọi “Phụ thân! Phụ thân……” Cái loại cảm giác này thực sự là mới lạ, mà còn có một luồng ấm áp xuyên qua toàn thân, thật tốt! Có lòng yêu thê tử cùng thành quả? Những người con đáng yêu, thật sự là rất tốt đẹp rồi, đã bao nhiêu lâu hắn không hưởng thụ được niềm vui của mối quan hệ con người a? Thật sự là mong đợi!

Mạc Kế Nghêu say sưa mà nghĩ tới.

“Ngươi có đang nghe hay không a?” Đinh Kiếm Thư yêu kiều trợn mắt, lực chú ý của trượng phu không biết đi đến nơi nào của cõi thần tiên rồi.

“Gì mà?” Mạc Kế Nghêu bối rối không hiểu, hắn lại chưa bao giờ đãng trí như vậy a!

“Ta nói a, hiện tại nhất định mọi người một mực chắc chắn ta là chi nữ thiên thần gì đó, nhưng làm sao bây giờ mới tốt?” Đinh Kiếm Thư quá phiền não nha!

“Theo bọn họ muốn đi, đối với bọn họ mà nói, ngươi đúng là tiên nữ đến từ thiên giới, chớ ép buộc bọn họ phải thay đổi, bọn họ là đơn thuần, lương thiện, lại rất sùng bài kính ngưỡng quỷ thần, hà tất đi giải thích nhiều?”

“Thế nhưng……” Không tốt lắm đâu? Như thế dường như quá vĩ đại rồi.

“Được rồi, sau này có rất nhiều thời gian cho ngươi nói thoải mái, hiện tại tốt nhất nên nghỉ ngơi, đừng quên, thân phận của ngươi khác với ngày xưa, sắp làm người mẹ rồi!” Mạc Kế Nghêu vô cùng sủng nịch nói. Đời này, hắn chỉ sợ yêu nàng chưa đủ, thương nàng chưa đủ.

“Đúng! Ưng Vương bệ hạ!” Đinh Kiếm Thư cười khẽ mà hưởng ứng, hiện ra nụ cười hạnh phúc. Cuối cùng, tất cả khổ tận cam lai rồi.

Trước lúc đi vào tẩm cung, Đinh Kiếm Thư nhìn đến bên ngoài tẩm cung là từng con chim ưng đỏ lên trắng xuống bay vút qua trên bầu trời bao la. Kia không phải là vợ chồng xích ưng và bạch linh sao?

Cám ơn các ngươi!

Ở trong lòng của Đinh Kiếm Thư vô cùng cảm kích mà liên tiếp hướng về phía xích ưng và bạch linh gởi tới lời cảm ơn, cảm kích vì những gì chúng nó đã làm cho nàng ở thế kỷ 20, mặc dù không biết chúng nó làm thế nào làm được, nhưng, tâm ý này của chúng nó, nàng vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên!

Chợt, Đinh Kiếm Thư nghĩ đến cái gì đó, nói với Mạc Kế Nghêu:

“Nghêu, chờ sau khi con của chúng ta được sinh ra, tìm người vẽ cho ba người chúng ta một bức ảnh gia đình được không?”

“Có gì không thể?”

Ân! Đây thật là một ý kiến hay!

Vợ chồng Mạc Kế Nghêu chẳng biết ông trời dành cho bọn họ số mệnh là vì cái gì?

Nhưng, bọn họ thành tâm cảm tạ ông trời an bài.

Cảm ơn ngài để cho bọn họ tìm được tình yêu lẫn nhau!

Càng hy vọng, ngài cũng có thể tác thành tình yêu nồng nàng sâu sắc vượt qua thời không này của bọn họ, cho đến sông cạn đá mòn, cho đến tận cùng của thời gian……

~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

Thế kỷ 20, Đài Loan, Đinh gia.

Một năm sau khi Đinh Kiếm Thư biến mất kỳ lạ, đúng lúc này người ở Đinh gia bất ngờ phát hiện bức cổ họa kia vốn là vừa cũ nát lại vừa ố vàng, nhưng lại vô cùng kì diệu mà rực rỡ hẳn lên.

Trong bức cổ họa, có một nam, một nữ, và một đứa bé trai, cộng thêm hai con ưng.

Người nam kia dáng dấp vô cùng anh tuấn kiên nghị, người nữ xinh đẹp động lòng người, còn đứa bé trai thật sự là rất thông minh đáng yêu, hai con ưng hồng bạch kia lại càng hiếm thấy!

Không sai, người Đinh gia biết rõ đó là ảnh gia đình của Đinh Kiếm Thư, nhìn thấy con rể ưu tú như vậy, người Đinh gia cũng yên tâm, hơn nữa còn có đứa cháu ngoại nhỏ đáng yêu chứ! Chẳng qua là tiếc nuối không thể nhìn thấy toàn gia bọn họ, aiz……

Nhưng, chỉ cần Đinh Kiếm Thư vui vẻ hạnh phúc, người Đinh gia còn có cái gì không yên tâm chứ?

Bọn họ cũng cảm ơn vị kỳ nhân dị sĩ bí ẩn kia—— Tư Mã Văn Khúc.

Thật sự cảm ơn ông ta đã gửi bức họa này cho bọn họ, thật sự!

Đến tột cùng, Tư Mã Văn Khúc là một nhân vật vĩ đại nào chứ? Thần thông quảng đại như vậy?

Ở trong bức cổ họa kia, ngoại trừ Đinh Kiếm Thư lưu lại tin nhắn cho người Đinh gia ra, còn có một hàng chữ là lưu lại cho Tư Mã Văn Khúc……

Tư Mã Văn Khúc, mọi sự xin nhờ……

Có lẽ, người nhân vật bí ẩn này chính là vì làm tròn chuyện này sao!

———-oOo———-

END

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s